Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 546
Cập nhật lúc: 24/01/2026 07:12
Lâm Đường cười cười, bất đắc dĩ nói: "Không phải không coi mọi người như người một nhà cũng không phải ghi thù Chu đồng chí, chỉ là em cảm thấy chuyện này không cần thiết thôi..." Thực sự là cô nghĩ không cần phải rêu rao chút việc nhỏ này làm gì.
Cô còn chưa dứt lời thì Chu bội du đã hừ hừ một tiếng: "Sao lại không cần thiết cơ chứ? Chuyện lớn như xây nhà mới mà cô còn nói là không cần thiết, có phải chỉ có lúc cô kết hôn mới là cần thiết không hả?"
Nói xong, Chu Bội Du lại gãi gãi tóc, bất mãn nói: "Lúc tôi và Đinh Dật đính hôn cũng không nói cho cô biết rồi trở về phát kẹo mừng cho coi xem cô có vui nổi không nhé?"
Mặt Đinh Dật đỏ bừng lên. Khụ khụ khụ... Hiện tại nói chuyện này có phải là quá sớm không hả? Thẹn thùng muốn c.h.ế.t!
Lâm Đường ngẫm lại cảm thấy cũng đúng, lập tức lên tiếng xin lỗi,"Xin lỗi mọi người, là do em suy xét không chu toàn."
Xác thật là cô không quá am hiểu về chuyện giao tiếp với người khác. Ở thế kỷ 23 cô thường bị người ta nói là thiên tài quái gở, rất ít khi giao tiếp với mọi người, những chuyện linh tinh đều có trợ lý linh hoạt nhanh nhẹn giải quyết nên căn bản là cô không phải lo gì hết. Xem ra cô vẫn còn phải học nhiều thứ lắm.
Đỗ Hiểu Quyên cười nói: "Cô gái nhỏ không suy nghĩ được chu toàn cũng là chuyện bình thường, cứ chậm rãi học cách đối nhân xử thế là được rồi." Cô bé này còn chưa thành niên nữa mà, ngày tháng sau này vẫn còn rất dài.
Chu Bội Du hơi dừng lại một chút, nâng cằm lên nói: "Chủ nhiệm nói không sai!"
Dương Đốc thấy mọi người đã nói chuyện xong thì vui sướng mà c.ắ.n một miếng bánh Lâm Đường vừa đưa. Ngọt quá!
Mới c.ắ.n xong một miếng, anh cười tươi đến híp cả mắt lại: "Lâm đồng chí, cô mua bánh này ở đâu thế? Hương vị thực sự không tồi." Ngoài giòn trong mềm mà lại còn rất ngọt, ăn ngon hơn mấy loại bánh mà anh từng ăn nhiều.
Trong lòng Lâm Đường thầm nghĩ đổi trong không gian hệ thống sao có thể không ngon được. Thế nhưng cô không thể nói thẳng ra như vậy nên chỉ có thể tìm bừa một lý do: "Em nhờ người mua về từ tỉnh thành đấy."
Dương Đốc bừng tỉnh hiểu ra: "Thì ra là mua từ tỉnh thành à? Thảo nào ăn ngon như vậy."
Chu Bội Du từng ăn qua bánh mừng ở tỉnh thành cũng c.ắ.n một miếng sau đó nín lặng, hương vị hình như không quá giống nhau mà? Hay là do vị giác của cô không nhạy nhỉ?
Giữa trưa, Lâm Đường lại cho Trương Ngọc Tú và Tần Tố Khanh mỗi người một phần bánh kẹo mừng, lại nói thêm vài câu lời hay thì mới có thể thuận lợi cho qua chuyện này.
Trên đường về nhà nghỉ trưa, Lâm Đường đụng phải Trịnh Như Ngọc. Khuôn mặt vốn thanh tú của cô ta nhìn qua hơi có chút tiều tụy, dưới mắt là hai vệt đen tuyền trông như là vài ngày không ngủ ngon.
Trịnh Như Ngọc chạy chầm chậm đi theo Vương Đại Quý, thanh âm vừa mềm mại lại vừa ấm ức: "Đại Quý, có phải là anh đang giận em không?"
Cô ta cười khổ một tiếng, nói: "Anh giận em cũng đúng thôi. Việc lừa gạt anh đúng thật là do em không đúng, nhưng đó là do em sợ hãi mà! Em sợ anh không để ý tới em nên mới nghĩ chờ sau khi từ hôn sẽ nói cho anh biết. Em và Lâm Thanh Nhai là do cha mẹ hai bên tác hợp đính hôn, không giống như anh đâu. Em và anh thì là... thật lòng thật dạ. Anh để ý đến em một chút đi mà, được không anh?"
Người phụ nữ giọng nói mềm mại, trên mặt lại tràn đầy vẻ cầu xin, diện mạo cũng không tệ chút nào. Một người đàn ông chỉ làm trong xưởng xưa nay chưa từng được nữ công nhân quấn lấy, khi được hưởng đãi ngộ này thì cực kỳ sảng khoái. Những bất mãn Vương Đại Quý đè nén trong lòng đều tan biến hết.
Trịnh Như Ngọc lại tiếp tục nói: "Anh không biết đám người nhà họ Lâm kia đáng giận đến mức nào đâu! Cả nhà bọn họ đ.á.n.h tới nhà em, bắt em phải bồi thường một trăm đồng tiền mới chịu bỏ qua cơ. Tiền kia em tích cóp mãi để mua cho anh một cái đồng hồ đeo tay đấy! Đám người nhà họ Lâm đã tham tiên rồi lại còn bôi bác thanh danh của em, anh không biết đâu..."
