Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 547
Cập nhật lúc: 24/01/2026 07:13
Giọng nói của cô ta mang theo tiếng khóc nức nở: "Em đã phải chịu đủ loại khinh thường của mọi người trong thôn..."
Thật ra không phải người trong thôn mà là người trong nhà cô ta. Khi nhìn thấy cô ta bồi thường cho nhà họ Lâm không ít tiền thì tất cả mọi người nhà họ Trịnh đều đỏ mắt, ngày nào cũng đều tìm mọi cách muốn moi móc hết tiền trong tay cô ta ra. Trịnh Như Ngọc tỏ vẻ tiền của cô ta là do cô ta tự kiếm được, cho dù có nhiều hơn nữa thì cũng không cho họ một đồng nào.
Vương Đại Quý nghe được Trịnh Như Ngọc muốn mua đồng hồ cho anh ta, ngay cả tiền cũng đã tích cóp xong thì lập tức mềm lòng: "Em đừng liên hệ gì với đám người nhà họ Lâm kia nữa, chuyện của chúng ta cứ theo như kế hoạch mà làm đi." Nên đính hôn thì đính hôn, nên kết hôn thì kết hôn.
Trịnh Như Ngọc nín khóc mỉm cười, đôi mắt còn vương vài giọt lệ sáng lên khiến khuôn mặt hơi tiều tụy nhạt nhẽo kia trở nên diễm lệ hơn rất nhiều: "Em nghe anh!" Khi nói chuyện, ánh mắt sáng quắc của cô ta nhìn chăm chú vào người đàn ông kia như thể người trước mắt là cả thế giới của cô ta vậy.
Chủ nghĩa đàn ông và lòng hư vinh của Vương Đại Quý được thỏa mãn, anh ta xua xua tay, xa hoa nói: "Đi, anh mời em ăn thịt."
Trong lòng Trịnh Như Ngọc vừa vui vẻ vừa ngượng ngùng xoắn xít, giọng nói vừa mềm mại lại vừa nhỏ nhẹ: "Lại phải để anh tốn kém rồi."
Vương Đại Quý nhếch môi cười,"Chuyện này thì có gì mà tốn kém? Mời vợ sắp cưới ăn thịt là chuyện đương nhiên mà." Phải mời vợ ăn thịt thì mình mới có thịt ăn!
Lâm Đường nhìn thấy một nam một nữ này thì cảm thấy đôi mắt vô cùng đau nhức. Đây chính là hoa nhài cắm bãi cứt trâu, người đẹp và quái vật phiên bản đời thực đúng không? Một cô gái xinh đẹp như vậy sao mắt lại mù như thế nhỉ?
Lâm Đường chép miệng lắc đầu, nghĩ thầm Trịnh Như Ngọc có ra sao cũng chẳng liên quan gì đến cô hết. Cô chỉ nhìn thoáng qua hai người kia rồi quay người về nhà. Tối hôm qua ngủ có chút muộn, lại phải dậy từ sáng sớm để đi làm nên bây giờ hơi mệt mỏi.
-
Trường trung học Đức Thanh, tại khu ở của người nhà.
Tống Ngọc Châu lười nhác dựa vào trên sô pha, nói với vẻ đầy chán nản: "Đã qua thời gian dài như vậy rồi, chỉ sợ là không thể trông cậy vào cô bé tên Lâm Đường kia được nữa. Chúng ta chờ thêm vài ngày nữa, không được thì lại nghĩ thêm biện pháp khác đi." Đặt toàn bộ hy vọng lên người một cô gái nhỏ chưa hiểu việc đời hơi tùy tiện một chút.
Tưởng Trung Đình buồn bực mà đập mạnh lên mặt bàn, tức giận nói: "Mẹ nó chứ! Đã gửi cả chứng cứ qua rồi mà chẳng làm được cái gì cả, phế vật!" Một quyền nặng nề đập xuống, cốc chén đựng trà trên bàn phát ra vài tiếng ' lạch cạch '.
"Tức thì cứ tức, nhưng đừng lấy đồ đạc trong nhà ra để trút giận." Tống Ngọc Châu liếc mắt nhìn chồng một cái, đau lòng mà kiểm tra cốc chén và bàn. Bộ dụng cụ pha trà này là bảo bối trong lòng bà, được khắc hoa văn hình hoa cúc lê nên bà càng yêu thích.
Cặp mắt của người phụ nữ kia vừa sáng lại vừa yêu kiều như hoa hồng dưới ánh trăng. Tưởng Trung Đình đối diện với đôi mắt xinh đẹp của vợ mình thì không tức giận thêm nữa mà vội cười nói: "Là do anh không đúng, em đừng nóng giận mà!"
Tống Ngọc Châu vươn đầu ngón tay chọc chọc ông biểu tình bất đắc dĩ: "Mọi việc đừng nóng vội làm gì, đường là do người tạo ra mà. Cho dù có vấn đề gì đi chăng nữa thì cuối cùng cũng có thể tìm được biện pháp giải quyết thôi."
Ánh mắt Tưởng Trung Đình sáng lên,"Vợ à, có phải em đã nghĩ ra biện pháp rồi không?" Chỉ cần có thể kéo Chu Tư Hàn xuống thì dù là biện pháp gì ông cũng đều tình nguyện thử một lần.
"Không vội." Tống Ngọc Châu suy xét một chút, lắc đầu,"Chờ một chút nữa đi, em có dự cảm lần này anh sẽ được như ước nguyện..."
