Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 613
Cập nhật lúc: 24/01/2026 07:20
Trần Tự Cường đỡ Triệu Hoa Hồng, vẻ mặt nhìn Trần Giải Phóng một giây tiêu tan ảo ảnh.
Một người đàn ông như vậy...
Một người đàn ông như vậy là cha của mình hả.
Tại sao ông ấy lại có thể không biết xấu hổ như vậy?
Lớn tuổi như vậy rồi mà tại sao lại có thể không biết xấu hổ như vậy?
Trong óc Trần Tự Cường có vô số ý nghĩ hiện lên, đều bị ghê tởm che lại.
Anh ta muốn nôn ra!
Bởi vì trong cơ thể chảy dòng m.á.u của người người đàn ông trước mặt này mà muốn nôn.
"... Mẹ Yêm đã có lỗi với ông ở đâu, đã có lỗi gì với nhà họ Trần, tại sao ông lại làm tổn thương bà ấy như vậy?"
Trần Tự Cường chịu đựng nỗi khó chịu quay cuồng trong yết hầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Trần Giải Phóng, trong mắt đều là hận.
Nếu không phải vẫn còn lý trí, thì anh ta cũng đã muốn cầm đao bổ vào người trước mắt này.
Trần Giải Phóng dời ánh mắt đi chỗ khác, không nói câu nào.
Nói đúng hơn thì, ông ta không có lời gì để nói.
Triệu Hoa Hồng cũng chưa làm sai chuyện gì, chỉ là bà đứng ở giữa ông ta và người ông ta thích nhất mà thôi.
Ông ta cưới Triệu Hoa Hồng, hoàn toàn bởi vì lệnh của cha mẹ.
Từ thời kỳ thiếu niên bắt đầu, đối tượng mà ông ta vừa ý cưới làm vợ chỉ có một mình Hoa Hạnh mà thôi.
Lý Tú Lệ sau khi nghe tin Trần Giải Phóng vụng trộm từ trong miệng người trong thôn đã vội vàng chạy đến đây.
Nhìn thấy Trần Giải Phóng che chở Hoa quả phụ, lại đối xử với Hoa Hồng như kẻ địch, lửa giận suýt chút nữa đã đốt cháy đầu bà.
Bước lên, một cái tát ném vào trên mặt Trần Giải Phóng.
Câu đầu tiên nói ra lại giống như đúc câu mà Triệu Hoa Hồng vừa nói.
"Trần Giải Phóng, con mẹ nó ông có biết xấu hổ hay không?!"
Đánh một cái vẫn chưa hết giận, trở tay lại là một bàn tay ném qua.
"Hoa Hồng vì ông mà hầu hạ cha mẹ ông, chăm sóc cho cha mẹ ông đến lúc c.h.ế.t, còn sinh Tự Cường cho ông, việc ruộng đồng, việc nhà, có chỗ nào làm không tốt không hả, tại sao ông lại làm tổn thương bà ấy như vậy?"
"Đã ngần này tuổi rồi, ông lại còn ở bên ngoài vụng trộm, con mẹ nó, lại còn vụng trộm!!"
"Ông có nhớ Tự Cường sắp phải đi xem mắt rồi hay không? Ông có thay hai mẹ con Hoa Hồng suy nghĩ hay không vậy?"
Lý Tú Lệ tức giận tới mặt mũi đỏ bừng hết lên. Bà đau lòng chứ. Bà thật sự đau lòng cho Hoa Hồng. Hoa Hồng lớn lên cùng với bà, khi ở nhà mẹ đẻ chẳng có được mấy ngày lành, ở nhà chồng càng là như thế.
Bởi vì bà bị dùng nửa túi lương thực đổi về, bà mẹ chồng đã sớm c.h.ế.t nhà họ Trần kia ngày nào cũng thóa mạ bà. Thóa mạ tận mười mấy năm. Vất vả lắm bà mẹ chồng kia mới biến thành tấm bia gỗ, cuộc sống của Hoa Hồng mới tốt lên một chút.
Ngày lành mới qua chưa bao lâu thì thằng cháu trai Trần Giải Phóng này lại làm ra chuyện xấu, sao mà mệnh Hoa Hồng lại khổ như vậy?
Quả phụ Hoa thấy Lý Tú Lệ hùng hổ, sợ tới mức né tránh vào trong góc. Con gái nhà Lý Tú Lệ rất có tiền đồ, bà ta không dám đắc tội. Lý Tú Lệ nhận thấy được Hoa quả phụ né tránh, lửa đạn lập tức nhắm về phía bà ta.
"Bà trốn? Bà còn có mặt mũi trốn?"
"Lúc kéo người đàn ông nhà người khác lên giường đất nhà mình sao không thấy bà trốn?"
"Sao nào? Chồng mình đã c.h.ế.t thì đi nhớ thương chồng của người khác? Bà cũng có mặt mũi quá nhỉ!!"
"Chuyện này bà cũng đã làm, trốn cái gì?"
"Không khí trong thôn bị người đàn bà hư đốn như bà làm hỏng cả."
"Sớm biết rằng bà không biết thẹn như vậy, đại đội sẽ không thu nhận đôi mẹ con nhà bà về lại trong thôn, ai biết cái gia đình nào sẽ bị bà làm cho chia năm xẻ bảy?"
Lý Tú Lệ trừng mắt c.h.ử.i Trần Giải Phóng xong thì quay qua Hoa quả phụ.
Đôi gian phu dâm phụ này, không buông tha ai cả! Làm mọi người vây xem sảng khoái một trận.
Hoa quả phụ bị mắng tới sắc mặt biến đổi xanh vàng lục tím. Ánh mắt liếc Trần Giải Phóng rất là u oán. Bà ta đã nói từ bỏ rồi mà do người này quá gấp gáp, giờ thì hay rồi, hoàn toàn bại lộ! Về sau không biết người trong thôn nhìn bà ta bằng ánh mắt như thế nào?
