Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 614
Cập nhật lúc: 24/01/2026 07:21
Hoa quả phụ cũng thật sự người của đại đội có câu oán hận với bà ta, đưa bà ta về nhà chồng. Vội vàng cười giả lả, nỗ lực cứu vớt lại.
"Chị Lý đừng có nóng giận như vậy, yêm biết hiện tại chị đang nổi nóng, chị nói gì yêm cũng không cách nào giải thích được..."
Nói còn chưa dứt lời, Lý Tú Lệ đã lạnh giọng đ.á.n.h gãy lời bà ta.
"Đừng có gọi thân thiết thế, chúng ta không có thân quen như vậy, xin gọi tôi là đồng chí Lý."
"Bà nói bà không có cách nào giải thích? Không phải là không giải thích được mà lời tôi nói đều là nói thật đúng không?"
"Đại đội Song Sơn tiếp nhận cô về thôn là bởi vì người trong đại đội đều có thiện tâm, không muốn để một người phụ nữ như cô dẫn theo đứa con gái lưu lạc ở bên ngoài..."
"Chính cô, cô thì sao?"
"Tôi thấy lương tâm cô là bị ch.ó ăn, phá hỏng gia đình của người khác, đây là chuyện cô nên làm sao?"
Nói tới đây Lý Tú Lệ lại tức giận lên. Tiếp tục châm chọc mà mắng: "Bà đây sống lâu như vậy cũng chưa từng thấy người phụ nữ nào không biết xấu hổ như bà..."
Nếu không phải bà là người ngoài không tiện nhúng tay vào, đã sớm nhào lên gãi da mặt hai người này.
Hoa quả phụ bị mắng cho cúi đầu, ngậm miệng.
Oán trách trong lòng với Trần Giải Phóng lại nhiều hơn vài phần.
Xảy ra chuyện này đối với đàn ông mà nói cũng chỉ là một chuyện phong lưu. Nhưng đối với phụ nữ mà nói, đó là chỉ chỉ trỏ trỏ, trên người treo lên tấm thẻ bài "Không biết xấu hổ, ai cũng có thể ngủ".
Trần Giải Phóng vẫn luôn nhẫn nhịn không nói chuyện. Thấy Lý Tú Lệ càng nói càng quá mức, mặt mũi hoàn toàn biến sắc.
"Bà Lâm, bà đừng có quá mức!" Ông ta đột nhiên lạnh giọng quát một tiếng. Thanh âm vang dội, chấn động tới người của đại đội đều ngây ngẩn cả người.
Ai ôi!
Này vẫn là lần đầu tiên thấy Trần đầu gỗ phát giận đó. Lại còn vì một quả phụ ở bên ngoài, thật có ý tứ. Mọi người ăn dưa càng thêm hăng say.
Triệu Hoa Hồng cũng lấy lại tinh thần sau nỗi cảm động thật lớn vì được Lý Tú Lệ che chở c.h.ặ.t chẽ. Túm lấy cây chổi nhà Hoa quả phụ sau đó đập lên người Trần Giải Phóng. Vừa mắng vừa đ.á.n.h.
"Tú Lệ nói sai chỗ nào hả?"
"Bốp" một cái, đ.á.n.h vào cánh tay Trần Giải Phóng.
"Chẳng lẽ ông làm chuyện có mặt mũi lắm?"
"Ông đi tìm của hiếm lạ cũng chẳng có chút liên quan gì tới yêm, nhưng Tự Cường nó không phải con trai ông hay sao? Ông làm loại chuyện ghê tởm này, ông bảo Tự Cường nó phải làm sao?"
"Sao ông không c.h.ế.t quách đi?! Ông c.h.ế.t đi là mọi chuyện xong hết!"
"Đời này của yêm phải xui xẻo lắm mới mới gả cho loại người như ông!"
Nói chuyện, cây chổi trong tay thì cứ đập bạch bạch liên tục.
"Nếu ông thích Hoa quả phụ thì sao năm đó ông không cưới bà ta? Ông là kẻ không có trách nhiệm, không có tiền đồ, yêm xem thường ông từ tận đáy lòng..."
Trần Giải Phóng không nghĩ tới Triệu Hoa Hồng lại dám động thủ, thật sự bị ăn vài cái đập.
"Triệu Hoa Hồng, có phải bà điên rồi hay không?"
Đúng thật là Triệu Hoa Hồng điên rồi, tay không giữ lại chút sức lực nào cả. Tóc tai hỗn độn cũng mặc kệ, cây chổi trên tay đ.á.n.h tới rụng hết lông. Như là muốn đ.á.n.h cho ra hết nỗi hận và oán bao nhiêu năm nay, không hề dừng tay một chút nào.
Trần Tự Cường nhìn một màn trước mắt này, trong lòng có những cảm xúc phức tạp đó như thể đã bị gió cuốn đi hết sạch rồi. Oán khí chặn ở n.g.ự.c tan một chút. Anh còn có mẹ mình mà. Cho dù là vì mẹ, anh cũng muốn ổn định.
Chờ Triệu Hoa Hồng phát tiết xong thì trên người Trần Giải Phóng đã bị quất vài đường, tới trên mặt cũng có vệt đỏ do chổi quất qua. Lúc này thật sự không còn mặt mũi mà nhìn mặt ai nữa. Sắc mặt Trần Giải Phóng rất khó coi.
"Đánh đủ rồi?'
"Đánh đủ rồi thì trở về đi."
