Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 635
Cập nhật lúc: 26/01/2026 15:05
Hạ Chí Hào nghẹn họng. Tốt xấu gì ông ta cũng là một người đàn ông, chẳng lẽ phải uốn éo rồi dậm chân mới là đau à?! Ông ta vặc lại: "Sao mà không đau được?"
Nói xong, ông ta cẩn thận nhìn nhìn Hình Trăn rồi lên tiếng chê bai: "Hộp t.h.u.ố.c trong tay cậu là hàng giả đúng không? Tiêu sưng thì còn tạm được, nhưng mà chẳng có chút hiệu quả giảm đau nào cả." Đây là bán t.h.u.ố.c giả đấy, người của tổ điều tra còn không mau bắt người bán t.h.u.ố.c kia đi?
Hình Trăn chưa từng thấy loại t.h.u.ố.c như thế này bao giờ nên tò mò mà nhìn nhiều thêm hai lần, sau đó buồn bã nói: "Không hết đau là được rồi!" Nếu hết đau thì sao có thể báo thù cho bạn gái của sư đệ được?
"A?" Hạ Chí Hào ngốc.
Hình đến không nói thêm nữa, quay người lại quay về toa tàu của mình. Trên đường đi, anh nghiêng thân mình nhìn về phía thanh niên bên cạnh rồi vươn tay ra.
Thanh niên kia: "Dạ?"
Hình Trăn hơi chau mày lại,"Thuốc mỡ còn thừa." Chưa nói đến việc t.h.u.ố.c này là do bạn gái của sư đệ anh làm mà chỉ nói đến công dụng thần kỳ của hộp t.h.u.ố.c này thôi là anh đã không thể bỏ qua rồi.
Thanh niên nháy mắt hoàn hồn, tiếc nuối không nỡ móc hộp t.h.u.ố.c kia ra từ trong túi, lại luyến tiếc mà trả lại cho Hình Trăn. Bộ dáng lưu luyến kia giống như đang bị cướp đi thứ gì đó ghê gớm lắm vậy.
"... Bớt bớt lại đi." Hình Trăn mặt không biểu tình mà nói một câu sau đó tiếp tục quay lại toa tàu của mình.
-
Sau khi đại đội Song Sơn nghênh đón lãnh đạo của công xã tới khảo sát xong, không lâu sau lại nghênh đón một vị khách không mời mà đến.
Là một gương mặt lạ lùng chưa thấy bao giờ, Chử Càng vừa đến đại đội Song Sơn đã bị mọi người trong thôn theo dõi.
"Anh là ai thế? Tới nơi này của chúng tôi để tìm người nào?" Một người trong thôn cẩn thận hỏi.
Ở niên đại này người dân nông thôn đều rất cẩn thận và đề phòng người ngoài, đặc biệt là đại đội Song Sơn còn có một xưởng tương nên người trong thôn càng thêm cảnh giác.
Chử Càng đỡ đỡ mắt kính, dáng vẻ của người có văn hóa khiến người ta nhìn vào như tắm mình trong gió xuân. Ông lên tiếng: "Xin chào anh, nơi này là đại đội Song Sơn phải không? Tôi tới tìm bạn học Lâm Đường."
Người trong thôn đang nói chuyện đúng lúc là Tề Đại Phát, nghe Chử Càng nói là tới tìm bạn học Lâm Đường thì sự chú ý của ông hoàn toàn đặt lên hai chữ ' bạn học ' này.
Có thể gọi Đường Đường là bạn học, chắc hẳn người đàn ông này là người của trường học đúng không? Tề Đại Phát cân nhắc trong lòng một chút rồi tìm tòi nghiên cứu hỏi: "Anh là?"
Chử Càng thấy Tề Đại Phát cẩn thận đến mức đó thì khóe miệng nở nụ cười có chút bất đắc dĩ, lên tiếng giải thích:
"Tôi là giáo sư ngành y d.ư.ợ.c của đại học Hoa Thanh, Chử Càng. Tôi tới tìm bạn học Lâm Đường có chút chuyện." Chử Càng giải thích.
"Giáo thú?" Tề Đại Phát trưng vẻ mặt người da đen đầy dấu chấm hỏi, nhỏ giọng lẩm bẩm: "... Giáo thú là cái loại thú gì vậy? Sao nghe cứ kỳ kỳ quái quái."
Không hiểu thì không nên hỏi nhiều, ông nhìn người này cũng không giống kẻ xấu làm chuyện phạm pháp nên bèn chỉ đường: "Anh cứ đi thẳng về phía trước, căn nhà ngói khí phái nhất chính là nhà của Lâm Đường." Dù sao người trong nhà của Đường Đường cũng nhiều lắm, ông không tin người này dám làm chuyện gì xấu.
Chử Càng có được tin tức muốn biết thì nhanh ch.óng cảm ơn Tề Đại Phát rồi đi về phía nhà Lâm Đường.
Căn nhà ngói duy nhất trong thôn giống như bông hoa hồng nở rộ giữa đám cỏ xanh vậy, trông vô cùng bắt mắt nên Chử Càng liếc mắt một cái là thấy được.
Cẩu Đản dẫn theo em trai em gái vừa đào xong rau dại cùng đám trẻ trong thôn trở về, nhìn thấy người xa lạ đứng trước cổng nhà mình thì ánh mắt cậu vừa tò mò lại vừa cảnh giác. Cậu nhóc nghiêm khuôn mặt nhỏ, hỏi: "Chú là ai vậy?"
