Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 636
Cập nhật lúc: 26/01/2026 15:05
Chử Càng cười cười, xét thấy người vừa nãy nghe không hiểu giáo sư là cái gì nên ông bèn nói: "Chú là thầy giáo, đến thôn các cháu để tìm Lâm Đường. Lâm Đường có ở nhà không?"
Trẻ con luôn có một cảm giác kính sợ không thể hiểu nổi với thầy cô giáo, cho dù Cẩu Đản còn chưa học thì trong lòng cũng không tránh nổi mà hơi run run. Thân thể của thiếu niên nhỏ đứng thẳng tắp trong nháy mắt, trả lời: "Chào thầy giáo ạ! Cô nhỏ của cháu có ở nhà."
Sau khi lễ phép chào hỏi xong, Cẩu Đản tiến đến gần bên tai Đầu Hổ rồi nhỏ giọng nói,"Đầu Hổ, em vào gọi mọi người trong nhà trước đi."
Đầu Hổ liếc mắt nhìn Chử Càng một cái rồi vung đôi chân ngắn nhỏ chạy vào trong nhà, khi chạy thì rau dại ở trong giỏ tre đều rơi hết xuống đất theo bước chân của cậu bé.
Cẩu Đản nhéo nhéo giữa lông mày như ông cụ non, nghiêm trang mà giải thích với Chử Càng: "Tuy em của cháu có hơi ngốc nhưng thực sự rất hiểu chuyện."
Nữu Nữu gật gật đầu nhỏ,"Đúng đúng, anh trai cháu hiểu chuyện lắm đó!"
Cổ Xú Đản hơi ngứa nên không thoải mái, đang duỗi tay gãi gãi. Nghe thấy anh trai chị gái đều đã mở miệng thì cậu bé cũng ngơ ngác gật đầu nói theo: "Đúng, anh Đầu Hổ hiểu chuyện lắm!" Khuôn mặt nhỏ trắng nõn trông y như cục bột nếp đáng yêu.
Chử Càng bị bốn đứa nhỏ của nhà họ Lâm chọc cười, còn chưa gặp qua người lớn của nhà họ Lâm mà ấn tượng của ông đối với họ đã vô cùng tốt rồi. Chỉ có một gia đình hòa thuận ấm áp tràn ngập yêu thương mới có thể nuôi dạy ra những đứa trẻ hào phóng rộng rãi như vậy.
Thế nhưng ông không hề biết từ khi Lâm Đường đi làm kiếm được tiền lương thì cô đã bắt đầu mở mang tầm mắt của mấy đứa nhỏ trong nhà. Cô không chỉ mua radio về cho người nhà theo dõi tin tức mà còn mang về đủ loại sách phổ cập khoa học. Tạm thời không đề cập tới ba đứa nhỏ còn lại, có thể nói Cẩu Đản là đứa trẻ có số lượng tri thức dự trữ phong phú nhất trong số những đứa nhỏ cùng trang lứa trong công xã.
Không chỉ mua nhiều sách về mà Lâm Đường còn thường xuyên dẫn theo cháu trai cháu gái đi vào trong huyện chơi nữa. Hiện giờ bốn đứa nhỏ đã sớm không phải là những đứa trẻ vừa đi tới huyện thành đã rụt rè run sợ trước kia nữa.
Lúc Đầu Hổ chạy vào trong nhà thì mọi người nhà họ Lâm vừa cơm nước xong, đang định vào phòng nghỉ ngơi. Cậu nhóc hô to: "Ông nội bà nội ơi, có một thầy giáo tới tìm cô nhỏ của cháu ạ!"
Đám người Lâm Lộc đều sửng sốt.
"Thầy giáo sao?" Trên mặt Lý Tú Lệ toàn là dấu chấm hỏi. Trong nhà không có ai đi học, sao lại có thầy giáo tới tìm Đường Đường? Nghĩ vậy trong lòng, bà định đứng lên đi ra ngoài nhìn thử.
Khoảng thời gian này trong thôn vừa mới gieo giống xong không bao lâu thì đã bón phân rồi lại nhổ cỏ, làm nhiều việc đến mức cả người đều nhức mỏi không thoải mái. Vì vậy cho nên Lý Tú Lệ muốn đứng dậy nhưng eo không thể thẳng lên nổi.
Lâm Lộc rất đau lòng vợ mình, vội vàng đè bả vai Lý Tú Lệ lại rồi nói: "Bà cứ ngồi đi, để tôi đi xem cho." Dứt lời, ông nhanh ch.óng đứng dậy đi ra ngoài.
Chờ đến khi nhìn thấy gương mặt văn nhã đầy xa lạ của Chử Càng, trong lòng Lâm Lộc lập tức lẩm bẩm đầy nghi hoặc. Sao ông chưa thấy thầy giáo này bao giờ nhỉ? Lâm Lộc chỉ thoáng thắc mắc trong vài giây rồi lên tiếng hỏi: "Xin chào đồng chí, tôi là cha của Lâm Đường. Cho hỏi đồng chí tới tìm con gái tôi sao?"
Chử Càng vừa nghe nói người đàn ông hàm hậu chất phác này chính là cha của bạn học Lâm Đường thì biểu tình lập tức trở nên trịnh trọng hơn.
Trước mắt là một gương mặt phủ đầy dấu vết của năm tháng.
