Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 67
Cập nhật lúc: 06/01/2026 13:58
Khu dạy học truyền đến từng tiếng đọc sách rõ ràng dễ nghe, thi thoảng lại có mấy giáo viên đi qua đi lại ở bên ngoài.
Lâm Đường vừa đến một tòa nhà văn phòng thì đụng phải một người người đàn ông quen thuộc, cô cất tiếng chào,"Thầy Quách..."
Quách Kiến Thiết vừa quay đầu thì nhìn thấy cô bé học sinh mà mình đã từng rất tự hào. Dường như trong nháy mắt thì chuyện kia bất ngờ xuất hiện trong óc của ông ta, đồng t.ử của người đàn ông hơi co lại, cảm thấy dường như đang vài tiếng sấm đ.á.n.h vào bên tai khiến ông ta có chút đầu váng mắt hoa.
"... Là bạn học Lâm Đường đấy à, sao em lại tới đây thế?" Quách Kiến Thiết miễn cưỡng cười hỏi, biểu tình trên mặt không tự chủ được mà cứng đờ.
"Em nên tới nơi này một chuyến từ sớm mới đúng ạ." Lâm Đường thấy biểu tình của chủ nhiệm lớp có chút không đúng nên khẽ nhíu mày lại.
Đó là... biểu tình áy náy? Hay là hoảng loạn?
Quách Kiến Thiết hơi hơi nhếch khóe miệng, nỗ lực giữ cho mặt không để lộ ra cảm xúc mà mời Lâm Đường đi tới văn phòng của mình,"... Ha ha, cũng khá lâu rồi thầy trò chúng ta chưa được gặp mặt, hay là em vào văn phòng của thầy ngồi chơi một chút nhé?"
Lâm Đường không nói chuyện. Đôi mắt trong vắt như thủy tinh đối diện với đôi mắt hoảng loạn của người đàn ông kia mà trong lòng hơi lạnh lẽo.
Vốn dĩ cô không nghĩ rằng chuyện này lại có liên quan đến vị chủ nhiệm lớp mà mình vô cùng tôn trọng. Nói thật, trong lòng cô thực sự cảm thấy rất thất vọng.
"Không cần đâu ạ, em muốn đi tìm hiệu trưởng." Lâm Đường đáp.
Trên mặt Quách Kiến Thiết nở một nụ cười tươi trả lời,"Hiệu trưởng đi tới tỉnh ngoài để học tập nghiệp vụ rồi, không ở trong trường học đâu." Sự căng thẳng trong lòng ông ta hơi hơi nới lỏng một chút.
Ông ta vừa nói như vậy thì Lâm Đường lập tức ý thức được chỉ sợ là hôm nay mình không thể gặp nổi hiệu trưởng.
"Dạ, thế thì thôi vậy ạ." Nói xong, cô hướng về phía Quách Kiến Thiết mà cúi gập người, bổ sung thêm,"... Cảm ơn thầy Quách đã từng dạy dỗ và chăm sóc cho em an."
So với những bạn học khác thì lời cảm ơn này đã khá muộn. Vốn dĩ ban đầu cô định chờ tới khi thư thông báo trúng tuyển được gửi về thì sẽ cùng các bạn học tới trường để cảm ơn thầy giáo.
Tiếc là khi ấy đã bỏ lỡ.
Lúc này trong lòng Lâm Đường nghĩ rằng cho dù chân tướng mà cô muốn khám phá ra có quan hệ thế nào đi nữa với người trước mắt này thì cô vẫn sẽ nói một câu cảm ơn.
Lời cảm ơn này là để cảm ơn người thầy đã từng cẩn thận dạy dỗ cô học tập, từng giải thích, làm rõ mọi thắc mắc và những vấn đề mà Lâm Đường chưa hiểu rõ cho cô.
Quách Kiến Thiết nhìn Lâm Đường đang rất cung kính cảm ơn mình mà trong lòng thực sự cảm thấy vô cùng phức tạp. Cảm giác này giống hệt như là có một tấm lưới trong suốt gắn vào trên người ông ta vậy, càng giãy giụa thì nó sẽ càng c.h.ặ.t hơn. Điều này khiến ông ta có một loại cảm giác hít thở không thông như sắp c.h.ế.t đuối vậy.
Trong lúc nhất thời, giáo án trong tay ông ta phảng phất như đã biến thành những cái miệng ăn thịt người đang há thật to như những chậu m.á.u, tất cả đều kêu gào lên mấy tiếng 'Mày không xứng'...
Ngón tay của Quách Kiến Thiết khẽ run lên, trên trán không nhịn nổi mà chảy ra một giọt mồ hôi,"... Em tới đây là muốn hỏi..." Lời nói vừa được một nửa thì lại ngừng lại.
Lâm Đường lẳng lặng nhìn ông ta, chờ đợi một đáp án.
Quách Kiến Thiết hơi chần chờ. Ông ta há miệng ra thở dốc một lúc nhưng cuối cùng vẫn không nói ra nửa câu sau, thậm chí còn liếc mắt qua chỗ khác mà không hề nhìn cô nữa.
Sắc mặt của Lâm Đường không hề thay đổi, cũng không hỏi thêm nữa mà nói: "Nếu hiệu trưởng không ở đây thì em đi về trước, thầy cứ làm việc đi ạ."
Sở dĩ không hỏi thêm là bởi vì cô biết cho dù có hỏi ông ta cũng sẽ không trả lời.
Nói xong, cô cũng không quay đầu lại mà rời khỏi trường học.
Ánh mắt Quách Kiến Thiết sâu kín mà nhìn bóng dáng đang rời đi của cô, ngón tay dường như muốn moi ra một cái hố nhỏ trên giáo án vậy. Ông ta vừa chột dạ lại vừa áy náy...
