Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 68
Cập nhật lúc: 06/01/2026 13:58
Muôn vàn cảm xúc lập tức ùa về tại giờ khắc này. Ông ta thực sự không xứng với lời cảm ơn thật lòng thật dạ của đứa nhỏ ngoan ngoãn kia.
Ông ta thực sự không xứng!
Cho dù chuyện kia không có quan hệ gì lớn với Quách Kiến Thiết, nhưng lúc đó ông ta... chỉ mở một mắt nhắm một mắt mà mặc kệ cho chuyện đó xảy ra.
Lâm Đường đi ra từ trường học, nhìn bốn chữ 'Trung học Đức Thanh' được treo ở ngoài cổng trường kia mà khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng.
Đức! Thanh!
Từ trước đến nay cô vẫn luôn biết nước trong quá ắt sẽ không có cá, thế nhưng lại chưa từng nghĩ ngay cả nơi để dạy học và giáo d.ụ.c như thế này cũng đã bị ô uế.
Cũng không biết là ai có loại bản lĩnh một tay che trời này nữa, vậy mà lại có thể lặng yên không một tiếng động mà cướp đi thành tích của cô.
Nhưng cho dù như thế nào đi nữa thì một ngày nào đó cô cũng nhất định sẽ phơi bày ra được chân tướng.
Chỗ ngoặt ở cổng trường ——
Một người đàn ông trung niên nhìn chăm chú vào bóng dáng Lâm Đường đang rời đi, đáy mắt hiện lên ánh sáng rực rỡ.
Là cô bé thông minh kia đây mà.
Mọi chuyện bắt đầu trở nên thú vị hơn rồi đây! Có lẽ hai người họ còn có thể hợp tác một lần nữa...
-
Sau khi rời khỏi trường học, Lâm Đường điều chỉnh lại cảm xúc của mình rồi mới đi tới Cung Tiêu Xã.
Tường bao xung quanh được xây bằng gạch đỏ mới tinh, cửa lớn được làm bằng hai ống thép lớn nên rất dày nặng rắn chắc, đây là một khu nhà mặt tiền hiếm gặp trong toàn huyện.
Đại viện Cung Tiêu Xã chiếm diện tích rất lớn, gồm có ba toà nhà lớn nên nhìn qua trông rất khí phái.
Lúc này, người ở Cung Tiêu Xã cũng không nhiều, Lâm Đường liếc mắt một cái là nhìn thấy cô gái ngồi trước quầy đang nhanh nhẹn dệt chiếc áo lông trên tay.
Nhìn thấy có người tiến vào, ba người bán hàng ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng một chút nào. Quả nhiên là rất cao ngạo lạnh lùng.
Chuyện này cũng không khó hiểu, ở niên đại này thì mọi vật tư đều được khống chế gắt gao trong tay các đơn vị quốc doanh, vậy nên người bán hàng ở Cung Tiêu Xã là một công việc rất vinh quang. Thế cho nên đương nhiên là ai được làm công việc này thì đều sẽ rất kiêu ngạo.
"Tiểu Vân!" Lâm Đường cười gọi.
Phương Tiểu Vân nghe thấy một giọng nói quen thuộc, động tác trong tay lập tức dừng lại. Cô ấy vừa giương mắt lên thì thấy bạn tốt của mình đang đứng cách đó không xa.
"... Đường Đường?"
Nói xong, cô ấy buông áo lông trong tay ra rồi vẫy vẫy tay với Lâm Đường.
"Đường Đường, cậu đã trở lại rồi đấy hả? Lâu lắm rồi mình chưa được gặp cậu, dạo này cậu thế nào rồi? Cũng không biết viết mấy phong thư cho mình gì cả, mình còn tưởng rằng cậu đã quên mất người bạn là mình rồi ấy chứ!" Vì chuyện này mà trong lòng cô ấy còn buồn bã u sầu tận vài ngày đấy.
"Sao có thể quên cậu được, mình có chút chuyện nên vẫn chưa kịp liên hệ lại với cậu thôi." Lâm Đường cười cười trả lời.
Phương Tiểu Vân thực sự rất để ý đến người bạn tốt Lâm Đường này, nghe bạn mình giải thích xong thì sự mất mát trong lòng cô ấy bỗng chốc tan biến.
Trong mắt Phương Tiểu Vân đều là sự lo lắng, quan tâm hỏi cô: "Thế bây giờ thì sao? Mọi chuyện giải quyết xong xuôi rồi chứ?"
Lâm Đường gật đầu,"Không sao nữa rồi, cậu không cần lo lắng đâu."
Nói rồi cô lại hỏi thêm,"Còn cậu thì sao? Công việc thế nào rồi? Mình thấy hiện giờ cậu khác hoàn toàn so với lúc còn đi học trước kia luôn nhé, có khí thế của công nhân rồi đấy."
Mặt Phương Tiểu Vân đỏ bừng lên vỗ nhẹ vào cánh tay của bạn tốt, đôi mắt chứa chút ngượng ngùng.
Cô ấy thở dài một hơi, nói: "Cậu đừng làm mình xấu hổ như vậy chứ, mình có được ngày hôm nay một nửa cũng là do công lao của cậu đấy. Nếu không phải cậu giúp mình học bù thì ngay cả cấp hai mình cũng không thể tốt nghiệp được ấy chứ, sao mà có ngày hôm nay được..."
Nghĩ đến năm đó khi ở ký túc xá hằng đêm Đường Đường đều giúp mình học bù, trong lòng Phương Tiểu Vân cảm thấy vô cùng ấm áp.
