Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 679
Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:15
Những người khác nhà họ Lâm cũng bắt đầu những lời khen có cánh.
Lâm Đường chỉ cười nhẹ, không nói chuyện.
Chỉ cần có thể giúp được người khác, cho dù chỉ có một gia đình, cũng coi như không lỗ.
-
Buổi tối.
Người nhà họ Lâm đang ăn cơm ở sân, nhà họ Vương đột cách vách nhiên truyền đến những tiếng 'bùm bùm'.
Ngay sau đó, nữ nhân tru lên chấn đến song thanh sơn đều mau điên đi lên.
Ngô Xuân Hoa tức giận ném vỡ một cái chén, hai mắt đỏ ngầu.
"Vương Đại Ngưu, ông là cái đồ không lương tâm!!
Yêm vì nhà họ Vương của ông sinh con dưỡng cái, thế mà ông lại muốn hưu yêm, ông nghĩ dũng đừng nghĩ."
Cuồng loạn mắng người, móng tay sắc nhọn vừa dài vừa bẩn của người phụ nữ kia cào vào khuôn mặt của Vương Đại Ngưu.
Vương Đại Ngưu nhất thời chưa chuẩn bị mà bị cào ra một vệt m.á.u.
Ông ta đau kêu xuýt xoa một tiếng.
Cau mày, bắt lấy đôi tay của Ngô Xuân Hoa.
"Dù sao bà cũng chướng mắt yêm, chúng ta ly hôn, mà muốn như thế nào thì như thế đó..."
Nói xong, đẩy tay của người phụ nữ kia ra.
Ngô Xuân Hoa bị đẩy một cái thì lảo đảo, suýt chút nữa đã ngã trên mặt đất.
Vương Kim Bảo từ khi sinh ra cũng chưa bao giờ nhìn thấy cha nó tức giận.
Đột nhiên nhìn thấy cũng bị dọa đến mức mềm chân.
"Cha, cha ơi?" Thằng nhóc kia rụt cổ nói.
Không phải do nó nhát gan, mà thật sự là giờ phút này hai mắt Vương Đại Ngưu trừng lớn, gân xanh trên đầu cũng nổi lên.
Nhìn rất đáng sợ.
Vương Đại Ngưu nhìn thấy con trai mình thì cố gắng đè lửa giận trong n.g.ự.c xuống.
"Con đừng quan tâm, cứ đi chơi đi."
Làm sao Vương Kim Bảo còn có tâm trạng đi chơi chứ.
Cẩn thận đi đến trước mặt cha nhóc: "Cha, vì sao cha lại tức giận với mẹ yêm? Có phải lại vì Vương Chiêu Đệ không?"
Nhắc tới Vương Chiêu Đệ, nó lại cảm thấy vô cùng không vui.
Cha mẹ vì cái người đã biến thành một đống đất Vương Chiêu Đệ kia mà đã ầm ĩ vài ngày rồi.
Nó ghét Vương Chiêu Đệ!
Mặt Vương Đại Ngưu lại càng đen hơn, n.g.ự.c phập phồng lên xuống.
"Mày gọi Chiêu Đệ là gì? Đó là chị mày đó, ai cho phép mà mở mồm ra là gọi Chiêu Đệ hả."
Ông ta cảm thấy khó thở.
Nhấc Vương Kim Bảo lên, đ.á.n.h vài cái vào m.ô.n.g nó.
Đời này Vương Kim Bảo chưa bao giờ phải chịu ấm ức như thế này.
Khóc đến hô thiên thưởng địa.
"Mẹ ơi, cứu mạng, cha yêm muốn đ.á.n.h c.h.ế.t yêm, yêm không muốn về nhà, yêm phải về nhà ngoại yêm ..." Nó giãy giụa gào khóc.
Vương Đại Ngưu nghe thấy tiếng gào phát ra từ trong miệng con trai mình, nắm tay hung hăng nắm c.h.ặ.t hơn.
Lại phát thêm mấy bàn tay vào m.ô.n.g Vương Kim Bảo.
Ngô Xuân Hoa thấy con trai yêu của mình bị đ.á.n.h.
Bò dậy từ trên mặt đất.
Túm lấy cây củi ở trong sân dùng sức đ.á.n.h về phía Vương Đại Ngưu.
Tư thế kia giống như đối xử với kẻ thù vậy.
"Vương Đại Ngưu, cái đồ c.h.ế.t tiệt kia, ông dám động vào con trai yêm thử xem!"
Người trong thôn cở gần nhà họ Vương nghe thấy tiếng, bưng theo bát cơm, chạy về phía nhà họ Vương.
Nhìn thấy Ngô Xuân Hoa đang cầm cây gậy thô to bằng cánh tay người trưởng thành đ.á.n.h Vương Đại Ngưu.
Sợ sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t người, một người phụ nữ trong thôn vội đi lên, đoạt lấy cây gậy trong tay Ngô Xuân Hoa.
"Xuân Hoa à, hai vợ chồng cãi nhau thì cãi nhau, nhưng không được động chân động tay đâu.
Nếu thật sự đ.á.n.h người xảy ra chuyện gì, không phải vẫn đến lân bà hầu hạ..."
Người phụ nữ kia mới vừa khuyên một câu, Ngô Xuân Hoa đã oán hận mà 'phi' một tiếng về phía Vương Đại Ngưu.
"Vương Đại Ngưu cái này bẹp con bê cũng đã muốn ly hôn với yêm, yêm quản hắn đi tìm c.h.ế.t..."
Vương Đại Ngưu nhìn thấy sự tàn nhẫn trong mắt người phụ nữ kia, trong lòng chợt lạnh.
Quyết tâm ly hôn càng thêm kiên định.
Người trong thôn cũng sợ đến ngây người.
"Gì? Ly hôn? Ly cái gì hôn? Vì sao lại ly hôn?" Lưu Đại Muội khoan t.h.a.i tới muộn kinh ngạc đến mức làm rơi cả chiếc đũa.
Có gì mà không bỏ qua được mà phải muốn ly hôn chứ?!
Chẳng lẽ hai vợ chồng này trên đỉnh đầu ai lại mọc sừng rồi hả?
Nghĩ vậy, đôi mắt xoay vòng vòng, tìm tòi nghiên cứu mà nhìn Vương Đại Ngưu và Ngô Xuân Hoa.
Vương Đại Ngưu nhận ra ánh mắt hóng hớt của Lưu Đại Muội, nghiêng đầu sang một bên.
Trong lòng ông ta cảm thấy rất đau khổ.
