Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 680
Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:15
Ông ta tự giác tận tình tận nghĩa đối với cả nhà cha vợ, nhưng không chịu nổi lòng tham không đáy của những người đó.
Ngày Chiêu Đệ hạ táng đó, nhà ngoại con bé sợ không may mắn cho nên ngay cả một người cũng không tới.
Chuyện này ông ta cũng có thể nhịn.
Điều mà ông ta không thể nhị được là, nhà họ Ngô muốn cho ông ta làm một con rùa lông xanh( bị cắm sừng đó).
Nhà người khác không sinh được con trai thì liên quan gì đến vợ ông ta?
Mượn bụng sinh con? Cũng mệt người nhà họ Ngô cũng có thể nghĩ ra chuyện này.
Còn không phải là bắt nạt ông ta là người thật thà dễ bắt nạt sao?
Ông ta là người thật thà cũng không tính làm thằng ngốc, xem bọn họ còn muốn như thế nào?
Vương Đại Ngưu hạ quyết tâm muốn ly hôn.
Lại không nói ra nguyên nhân thật sự.
Để duy trì thể diện cuối cùng cho nhà họ Ngô.
"Không sống chung nổi nữa!"
"Ngô Xuân Hoa chỉ biết đến nhà mẹ đẻ, trong lòng căn bản không có gia đình bọn yêm.
Ly hôn xong thì bà ấy muốn giúp đỡ nhà mẹ đẻ như thế nào thì cứ giúp đỡ nhà mẹ đẻ..." Ông ta tức giận cứng cả cổ lại.
Ngô Xuân Hoa không muốn ly hôn.
Bà ta đã lớn tuổi, tái giá không dễ, nếu lại muốn tìm được một người không tồi, lại là chuyện khó càng thêm khó.
Bà ta cũng không giống Triệu Hoa Hồng, con trai cũng sắp kết hôn, sau này có nơi để dựa vào.
Vương Kim Bảo còn nhỏ, một ngày không kiếm được mấy công điểm, nếu ly hôn thì có khi bà ta lại còn chịu đói c.h.ế.t.
"... Yêm không đi, có phải ông muốn ép c.h.ế.t yêm hay không?" Ngô Xuân Hoa ngồi bệt xuống dưới đất bắt đầu làm ầm ĩ.
Trên mặt Vương Đại Ngưu không có nửa phần xao động.
Thừa dịp đỡ bà ta dậy, c.ắ.n răng nói: "Nếu bà muốn yêm nói ra gièm pha của nhà mẹ đẻ bà, thì bà cứ việc làm ầm ĩ đi!"
Giọng tru lên của Ngô Xuân Hoa đột nhiên im bặt, vẻ mặt hơi cứng lại.
"Ông, ông nói gì?"
Trên mặt Vương Đại Ngưu hàm hậu thành thật không có chút biểu tình nào.
"Cái gì yêm cũng biết, bà thành thật mà ly hôn đi, nếu còn nghĩ tới chuyện chung sống với yêm thì bà phải c.h.ặ.t đứt quan hệ với nhà mẹ đẻ ..."
Còn chưa nói hết câu, Ngô Xuân Hoa đã nhảy dựng lên, phẫn nộ nói:
"Ly! Ly thì ly! Yêm cũng không tin ly hôn với Vương Đại Ngưu ông xong thì yêm không sống nổi nữa."
Vương Đại Ngưu cười khổ.
Quả nhiên ở nhà mẹ đẻ và nhà họ Vương, Ngô Xuân Hoa sẽ chọn nhà mẹ đẻ của bà ta.
Ngô Xuân Hoa cũng chẳng quan tâm xem ông ta có khổ hay không, tròng mắt vừa chuyển, bắt đầu muốn kiếm chỗ tốt cho mình.
"Kim Bảo sẽ theo yêm! Ông phải chu cấp đồ ăn mỗi tháng cho Kim Bảo." Bà ta nói.
Cũng không đề cập tới chuyện tiền nong.
Bởi vì bao nhiêu tiền đều ở trong tay bà ta hết, bà ta cũng không tính chia cho Vương Đại Ngưu.
Lông mày Vương Đại Ngưu nhíu lại, nhìn về phía Vương Kim Bảo, hỏi:
"Kim Bảo, con muốn ở với ai?"
Vương Kim Bảo nhìn cha nó, lại nhìn mẹ nó, nhất thời không nói chuyện.
Ngô Xuân Hoa giữ c.h.ặ.t t.a.y con trai, nhỏ giọng dụ dỗ.
"Kim Bảo, con đi theo mẹ về ở nhà ngoại con, yêm không ở nhà, cha con sẽ để con đói c.h.ế.t."
Con trai là chỗ dựa sau này của bà ta, đương nhiên không thể để lại nhà họ Vương.
Nếu không đi cùng bà ta thì bà ta sẽ sống sao?
Vương Kim Bảo nhớ đến mấy ngày hôm trước mình ở nhà bà ngoại được uống canh cá, nuốt nước miếng.
"Mẹ ơi, yêm đi theo mẹ về nhà bà ngoại." Nói xong, l.i.ế.m l.i.ế.m khoé miệng.
Ánh mắt Vương Đại Ngưu buồn bã, im lặng một lúc lâu sau, nói: "... Con đồng ý ở chung với mẹ con cũng phải thôi."
Trong lúc hai vợ chồng nhà họ Vương gia ồn ào đòi ly hôn, Triệu Hoa Hồng đi tới Nhà họ Lâm.
Lý Tú Lệ nhìn thấy bà ta trong mắt cũng tràn đầy vẻ bất ngờ, nhưng trên mặt lại không kìm được ý cười.
"Hoa Hồng, bà đã đến rồi."
Triệu Hoa Hồng cười một cái: "Ừ, yêm muốn làm một đôi giày cho Trần Tự Cường, trong nhà không tìm thấy cái đê, muốn hỏi xem chỗ bà có không."
Lý Tú Lệ cơm nước xong, đang làm đế giày cho ông chồng già với mấy đứa nhóc con trong nhà.
Nghe thấy bà ta hỏi vậy, đưa bao kim chỉ qua.
