Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 688
Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:16
Lần đầu tiên gặp mặt, nên để chính mình có tí thể diện một chút. Ừm, còn phải xịt cả nước hoa nữa.
Tô Kỳ: "Được."
Tắm rửa xong, tạo kiểu tóc rồi xịt nước hoa... Lại đi tới cửa hàng bách hóa mua chút đồ tốt. Kéo dài hơn nửa tiếng, đoàn người bọn họ mới đi tới nhà họ Lâm. Lúc đó Lâm Đường đang tăng ca viết bản thảo ở trong sân. Tô Tranh bị cô tống cổ ra sân sau hái rau.
Trai qua mấy ngày "huấn luyện" thằng nhóc này không chỉ biết mỗi đông rét hạ nóng không biết cái gì là cây nhà lá vườn, mười ngón không dính dương xuân thủy nữa.
Cầm cái rổ nhỏ đi ra sân sau.
"Chị Đường Đường, quả cà chua này lớn quá, chị mau nhìn xem." Tô Tranh chưa hiểu việc đời nên kích động nói.
Lâm Đường cũng không ngẩng đầu lên: "... Ừm..."
Hiển nhiên bị thằng nhóc quấy nhiễu tới học được kinh nghiệm tống cổ cậu đi. Tô Tranh cũng không thèm để ý, hưng phấn tiếp tục hái rau.
"Quả cà tím này không tồi, đợi chút nữa làm thịt băm xào cà tím đi? Cơm chị Đường Đường nấu ăn siêu cấp ngon!" Cậu nhóc nói vô cùng ngọt ngào.
Lâm Đường bớt thời giờ liếc mắt nhìn cậu nhóc một cái, nhàn nhạt nói: "Là muốn ăn thịt đúng không."
Cũng do cô có nhiều vật tư, bằng không ai nuôi nổi thằng nhóc vừa ăn lắm lại thích ăn thịt như vậy. Hai mắt Tô Tranh xoay tròn, cười ha ha.
"Không phải! Chỉ cần là cơm chị Đường Đường nấu thì em đều thích ăn."
Lâm Đường ồ một tiếng: "Vậy ăn dưa chuột muối đi."
Nụ cười trên mặt Tô Tranh dần dần đọng lại, gương mặt nhỏ nháy mắt suy sụp hẳn đi. Đáng thương vô cùng mà nhìn Lâm Đường.
"Vậy có thể nấu cho em bát canh trứng thịt băm không?"
Khi nói chuyện, cậu nhóc xách theo giỏ rau ra vườn rau, lúi húi mà vặt hái.
Lâm Đường xoa xoa cái đầu xù của cậu nhóc, cười nói: "Được rồi, xem biểu hiện của em dạo này khá ngoan ngoãn, hôm nay làm một bữa sườn heo xào chua ngọt, lại nấu một đĩa cà tím xào thịt băm, cũng có thể nấu cả canh trứng thịt băm."
Người bên Cục Công An nói, bọn họ đã tìm được manh mối, người nhà họ Tô hẳn là sắp tìm tới rồi. Lại làm một bữa cơm ngon, coi như là tiệc chia tay,
Tô Tranh nhảy dựng lên, lời hay ý đẹp thốt lên như không cần tiền.
"Chị Đường Đường thật tốt!"
"Chị Đường Đường là người có tấm lòng vô cùng tốt đẹp!"
"Chị Đường Đường là tốt nhất!"...
Điều kỳ quái nhất chính là, lúc cậu nhóc này khen người ta thì hai mắt sáng lấp lánh, dường như chứa cả vạn dặm ngân hà. Làm người ta rất khó mà không tin cậu nhóc đang nói lời thật lòng.
Lâm Đường cảm thấy chỉ cần cậu nhóc này muốn, sau khi lớn lên làm một vị hoa hoa công t.ử vạn nhân mê, điều kiện lẫn mềm cứng đều có.
Nhìn đôi mắt Tô Tranh, bỗng dưng Lâm Đường nhớ tới Cố Doanh Chu.
Cũng không biết chuyện kia đồng chí Cố làm như thế nào?
Lại nói, hình như cậu bé trước mắt này và Cố Doanh Chu... rất giống nhau! Có đôi mắt hẹp dài, lông mi vừa dày vừa đen, trong mắt lại có ánh sáng.
Điều khác nhau chính là trong mắt cậu nhóc có sự ngây thơ chất phác, thanh triệt như suối. Còn đôi mắt của đồng chí Cố thì lại sâu không lường được. Khi nhìn người khác, phảng phất chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn tới chỗ sâu nhất trong đáy lòng người ta, khiến người ta không giấu giếm nổi nửa phần bí mật.
Sắc bén lại lạnh lùng.
Tô Tranh thấy chị Lâm Đường ngơ ngẩn mà nhìn chằm chằm vào chính mình, trong lòng cậu nhóc có chút khó hiểu. Sờ sờ gương mặt nhỏ của chính mình, nghiêm túc đ.á.n.h giá trên dưới bản thân mình vài lần. Không có gì không thích hợp cả.
"Chị Đường Đường, sao chị lại nhìn em như vậy?"
Lâm Đường há mồm, còn chưa kịp nói gì thì cửa đã bị gõ vang. Tiếng đập cửa vô cùng quy luật.
Chỉ gõ ba tiếng, khoảng cách giữa từng tiếng giống nhau như đúc. Là đồng chí Cố!
Lâm Đường nghe thấy tiếng thì vội vàng đứng dậy đi mở cửa. Quả nhiên ngoài cửa là bóng dáng cao lớn của Cố Doanh Chu.
"Đồng chí Cố, anh đã về rồi ư? Ăn cơm chưa? Mọi việc có thuận lợi không?"
