Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 689
Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:16
Gương mặt hoa đào của cô gái nhỏ tràn ra nụ cười xinh đẹp. Đôi mắt cười tới cong lên. Khóe miệng cười ngọt như tẩm mật.
Cố Doanh Chu nghe được lời quan tâm của Lâm Đường, khóe miệng hơi cong lên. Trái tim tĩnh lặng như mặt hồ dường như bị cành dương liễu bên bờ phất qua, nổi lên từng tầng lại từng tầng gợn sóng.
"... Em muốn anh trả lời cái vấn đề nào trước?" Giọng nói anh trầm thấp kèm theo tiếng cười hỏi cô.
Cố Nhiễm và Tô Kỳ bị anh che ở phía sau an tĩnh như gà. Nghe thấy giọng nói mang theo ý cười ôn hòa kia của Cố Doanh Chu, Cố Nhiễm bị kích thích trực tiếp. Bàn tay hung hăng bắt lấy tay của chồng mình.
Áp xuống nỗi xúc động muốn thét ch.ói tai kia. Chị không nghe nhầm đi?! Là Doanh Chu đang nói chuyện có đúng không?
Giọng nói ấm áp ôn nhu như vậy, đúng thật là đứa em trai chỉ mở miệng vài câu là không quên châm chọc người khác kia của chị sao?
Cố Doanh Chu ở trước mặt Lâm Đường luôn luôn trầm ổn và khiêm tốn. Ba chữ đáng tin cậy khắc sâu vào tâm can.
Lâm Đường cũng không cảm thấy người đàn ông không thích hợp ở chỗ nào. Nghe được giọng nói của Cố Doanh Chu, lúc này mới phản ứng lại được rằng bọn họ vẫn đang đứng ở cửa. Vội nghiêng người tránh ra.
"Mau đi vào trong đi."
Lâm Đường nói rồi tránh ra. Sau đó, thấy hai người phía sau Cố Doanh Chu.
"A? Hai vị này là?" Cô kinh ngạc hỏi.
Cũng vào lúc này Cố Nhiễm mới thấy rõ diện mạo của Lâm Đường. Nhìn gương mặt nhỏ tinh xảo xinh đẹp của cô gái nhỏ, chị ngơ ngẩn cả người.
Nữ đồng chí này... đã thành niên chưa?! Cố Doanh Chu thế mà là cái dạng súc vật này sao... ?
Trong lúc nhất thời, ánh mắt Cố Nhiễm nhìn về phía anh trai không được thích hợp lắm.
Tô Kỳ liếc nhìn vợ mình một cái là biết chị đang miên man suy nghĩ cái gì. Bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn về phía Lâm Đường mà nói: "Anh là anh rể của Cố Doanh Chu, người bên cạnh là vợ của anh. Chúng tôi nghe nói em nhặt được một đứa trẻ, cho nên mới đến xem."
Lâm Đường nghe thấy lời này, đồng t.ử bỗng nhiên co lại.
Anh rể?
Chị gái?
Đồng chí Cố?
Đây là... gặp mặt phụ huynh?
Chuyện này xảy ra quá đột nhiên, cô không biết nên bày ra cái biểu tình gì. Lặng người một lát, rất nhanh sau Lâm Đường đã phản ứng lại được, trên mặt nở nụ cười.
"Mọi người mau vào trong sân đi."
Mấy người đi vào trong sân.
Tô Kỳ và Cố Nhiễm nhìn lướt qua trong sân, sạch sẽ, ấn tượng lại tốt thêm vài phần.
Trong nhà có khách tới, Lâm Đường phải tiếp đón, châm trà trước rồi lấy đồ ăn ra. Cố Doanh Chu nhìn thấy thì đi theo phía sau cô.
"Anh giúp đỡ."
Cố Nhiễm tùy tiện ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào bóng lưng em trai, hai tròng mắt sắp rớt ra ngoài.
"Đó là Cố Doanh Chu?" Chị lôi kéo tay Tô Kỳ, vẻ mặt khiếp sợ trên mặt không cần nói cũng biết.
Tô Kỳ cũng trấn động.
"... Chắc là vậy." Anh trả lời.
Cố Nhiễm ý vị không rõ mà cười nhạo một tiếng: "Em còn tưởng Cố Doanh Chu nó thế nào cơ, sẽ cả đời dỗi trời dỗi đất, không nghĩ tới nó cũng có ngày hôm nay."
Nói như vậy nhưng trong lòng lại vô cùng vui mừng. Dù sao cũng là em trai ruột của mình, chị cũng ngóng trông anh tìm được người tâm đầu ý hợp.
Lâm Đường đưa phích nước nóng trong tay cho Cố Doanh Chu. Đột nhiên phát hiện lâu rồi mà không thấy Tô Tranh.
"Anh đi châm trà trước đi, em đi tìm Tô Tranh." Cô nói.
Cố Doanh Chu nghe được tên của cháu ngoại trai, đã hoàn toàn yên tâm rồi.
"... Em đi đi."
Lâm Đường nhíu mày, chắc chắn nói: "Chẳng lẽ anh chính là người cậu nhỏ mà Tô Tranh hay nhắc tới?"
Mấy ngày nay cậu nhóc nói ba câu không rời khỏi chuyện cậu nhỏ có ba đầu sáu tay, vô cùng tài giỏi của mình. Nhìn thấy đồng chí Cố, cô cảm thấy lời nói của Tô Tranh rất đúng trọng tâm. Đúng vậy, xác thật là người yêu cô rất lợi hại.
"Ừm." Cố Doanh Chu đáp.
Lâm Đường gật gật đầu, đi sang một gian nhà ở khác. Sau khi vào cửa liếc mắt xung quanh không thấy cậu nhóc đâu.
"Tô Tranh?" Cô hô một tiếng.
Ngay sau đó, nghe thấy một loạt tiếng động loạt xoạt bên trong tủ gỗ. Ngăn tủ kia không phải là tủ quần áo mà là tủ kiểu nắp gập. Vừa buông tay là có thể tự động đóng vào.
