Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 697
Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:32
Nguyễn Thư đang chìm đắm vào trong màn ảnh TV không thể thoát ra được, nghe thấy ông ấy hỏi vậy cũng không thèm ngẩng đầu trả lời nói: "Nếu ông cảm thấy lạnh thì mặc thêm quần áo vào."
Cố Vũ: "..."
Ông ấy rất không hài lòng về hành vị trong mắt chỉ có TV không có mình của vợ, vì vậy đứng dậy đi tắt TV. .
Sau đó dùng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy khuôn mặt vẫn non mềm trắng nõn như cũ của Nguyễn Thư, trong ánh mắt tràn đầy ai oán.
"Thư Thư, có phải bà chán ghét tôi rồi phải không? Đã lâu lắm rồi bà không chịu nghiêm túc nhìn tôi một cái."
Có phải do cái đầu của ông ấy đến tuổi trung niên bị hói, ngoài miệng vợ ông ấy không nói gì nhưng trong lòng đã bắt đầu chê bai ông ấy rồi phải không?
Càng nghĩ trong lòng Cố Vũ càng cảm thấy tủi thân.
Nguyễn Thu theo phản xạ nhìn về mép tóc càng ngày càng có xu hướng lùi về phía sau của chồng mình.
Sau đó nhanh ch.óng liếc mắt đi chỗ khác, trong miệng nói lời an ủi ông ấy: "Sao tôi lại có thể chê bai ông chứ, ông là cục cưng yêu dấu của tôi, tôi thương ông còn không hết ấy chứ."
Sau khi nói xong, trong lòng bà ấy cũng run lên một cái.
Buồn nôn!
Quá buồn nôn!
Bà ấy đều sắp không thể nhìn thẳng vào mặt của mình rồi.
Nhưng mà, ai làm chồng bà ấy là một người thích diễn trò xuân buồn thu thương lại hay lảm nhảm chứ.
Không dỗ dành một chút, buổi tối có thể bị chồng bà làm nhảm đến mức không đi ngủ được.
Cố Vũ nhìn thấy ánh mắt của vợ dừng lại trên cái đầu hói của mình một lúc, trái tim lập tức giống như có từng đợt gió lạnh cuối thu thổi qua.
Ông ấy ôm lấy trái tim, ánh mặt tràn đầy sự tuyệt vọng.
Từng câu một buộc tội, giống như ngậm m.á.u cố nói vậy.
"Bà chê bai tôi!"
"Bà bây giờ còn không thèm nhìn tôi lấy một cái, tôi biết rằng năm đó bà đồng ý lấy tôi là coi trọng khuôn mặt của tôi mà, bây giờ tôi già rồi, không còn đẹp như xưa nữa, nên bà không thích tôi nữa..."
Càng nói Cố Vũ càng tủi thân, càng nói càng khoa trương hơn.
Khóe miệng của Nguyễn Thư bắt đầu không kìm nén được mà co giật.
Bà ấy vội vàng chạy đến ôm lấy cổ ông già nhà mình.
Thơm hai cái lên mặt của ông ấy.
"Ông đừng nói lung tung, càng nói càng khoa trương."
Chúng ta đã ở bên nhau hơn nửa đời người rồi, sao tôi lại có thể chê bai ông được chứ."
Hơn nữa, cho dù đầu tóc của ông già nhà bà ấy có bị hói đi chăng nữa, nhưng khuôn mặt kia vẫn như cũ đẹp trai đấy.
Bà ấy không chê chút nào, còn cực kì thích.
Nhìn đến lúc c.h.ế.t cũng không chê.
Cố Vũ nhận được hai cái thơm, trong mắt lóe lên sự đắc ý.
Nhưng trên mặt lại không để lộ chút cảm xúc nào.
Thuận thế ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể mềm mại của Nguyễn Thư, cho dù thế nào cũng không chịu buông ra.
Anh cả nhà họ Cố sau khi đã ở viện nghiên cứu làm nghiên cứu mấy tháng, cuối cùng cũng có thời gian rảnh để về nhà nhìn thấy cảnh này: "..."
Ừm, anh chắc chắn bản thân cũng không đi nhầm nhà!
Mấy người Lâm Đường tất nhiên không biết chuyện đã xảy ra tại nhà họ Cố ở Bắc Kinh.
Sau khi bưng đồ ăn đặt lên bàn ngoài sân, mấy người họ liền bắt đầu ăn cơm.
Lâm Đường dùng một chiếc đũa sạch gắp một miếng thịt kho tàu cho Cố Nhiễm, cười nói: "Chị Nhiễm, mau nếm thử tay nghề nấu ăn của em đi, nếu như chị thích, lần sau có cơ hội em lại nấu cho chị ăn."
Cô đã tìm được sở thích tự mình nấu ăn của mình qua chuyện nấu nướng, vì vậy không cảm thấy phiền phức chút nào.
Cố Nhiễm còn chưa kịp nói gì, Tô Tranh đã bưng cái bát nhỏ của mình đưa đến trước mặt Lâm Đường.
"Chị Đường Đường, em cũng muốn ăn!" Giọng nói nũng nịu của thằng bé vang lên.
Thái độ tỏ ra vô cùng thân mật khi nói chuyện với Lâm Đường.
Hoàn toàn không coi bản thân là người ngoài.
Cố Doanh Chu nghe vậy thì cau mày.
Đầu tiên là gắp cho Lâm Đường món ăn mà cô thích ăn.
Sau đó tùy tiện gắp cho Tô Tranh một món ăn khác.
