Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 698
Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:32
"Tự mình gắp lấy! Người yêu của cậu phải nấu nhiều món ăn như vậy cũng đã mệt mỏi rồi, cháu cũng đừng gây thêm phiền phức nữa, bản thân cháu lại không phải không có tay!"
Quen được nuông chiều!
Khuôn mặt nhỏ của Tô Tranh sững sờ khi nhìn thấy biểu cảm lạnh lùng của cậu nhỏ nhà mình.
Thằng bé há to miệng kinh ngạc nói: "Cậu nhỏ, cậu không thương con nữa sao?!"
Cố Doanh Chu cũng cứng đờ người trước những lời này của nó.
Sau đó dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn về phía cháu trai của mình một cái.
"Cháu học được những lời này từ đâu thế, cái gì mà thương mới chả không thương, nhanh ăn cơm của cháu đi."
Những lời này là lời mà một đứa trẻ nên nói sao, tại sao khiến trong lòng người nghe thấy buồn nôn vậy chứ.
Lúc nói ra câu này anh hoàn toàn không nghĩ đến sau này nó sẽ trực tiếp vả thẳng vào mặt mình.
Cố Doanh Chu không hề nghĩ đến sau này lúc anh dính lấy Lâm Đường và nói những câu như 'Bảo bối ngoan' 'Đường Đường ngọt ngào' sẽ càng buồn nôn hơn.
Khuôn mặt Cố Doanh Chu xụ xuống, khí thế lạnh lẽo quanh người đột nhiên ngưng tụ lại.
Đôi mắt như hầm băng sâu thẳm lạnh lẽo.
Không chỉ trẻ con mà ngay cả người lớn cũng không dám nhìn thẳng vào anh.
Lúc này cho dù trên người đã không có khí thế lạnh lẽo nhưng vẫn khiến cho Tô Tranh bị dọa hoảng sợ.
"Vâng vâng, con sẽ ngoan ngoãn."
Cố Doanh Chu nhìn Tô Tranh bắt đầu nghe lời tự mình ăn cơm, mới xua tan hơi thở lạnh lẽo trên người.
Lúc anh dạy dỗ Tô Tranh, Tô Kỳ và Cố Nhiễm ngồi bên cạnh vừa ăn cơm vừa xem kịch hay.
Càng xem càng thấy thoải mái.
Rất tốt, sau này đã biết cách trừng trị đứa con trai nghịch ngợm này như thế nào rồi.
Lâm Đường biết người yêu thương cô vất vả, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Cách thể hiện tình cảm của cô cũng rất đơn giản, chính là liên tục gắp thức ăn cho Cố Doanh Chu.
Những món đó tất nhiên đều là món người đàn ông của cô thích ăn rồi.
Khoai lang đỏ ngào đường là món cuối cùng nấu, vì vậy lúc này vẫn trong tình trạng nóng hầm hập.
Lâm Đường gắp một chút.
Sợi đường dính vào nhau quấn quấn thành những sợi dài mỏng.
Những viên khoai lang nhìn qua vô cùng giòn rụm, bên ngoài được bọc một lớp mật mía.
Nhìn thôi cũng khiến người chảy nước miếng rồi.
Gắp một viên khoai lang ngào đường vào bát cho Cố Doanh Chu, Lâm Đường mỉm cười nói: "Đây là món khoai lang đỏ ngào đường, anh ăn thử đi, nếu như thích thì sau này em sẽ thường xuyên nấu cho anh ăn."
Dù sao hai người họ đều ở trong huyện, nhà lại gần nhau.
Cho dù mỗi ngày anh ấy đều muốn ăn cũng được.
Cố Doanh Chu muốn ăn thử món ăn ngọt ngào này từ lâu rồi.
Nhưng vì để ý hình tượng của mình thành thục ổn trọng của mình trong mắt cô gái nhỏ nên vẫn nhịn không vươn tay gắp.
Lúc này nhìn thấy viên khoai lang ngào đường trong bát của mình, trong lòng bỗng xuất hiện một sự thỏa mãn không nói thành lời.
Muốn nói là cảm xúc gì? Đó tất nhiên là còn chưa ăn thử đã cảm thấy trái tim tràn ngập ấm áp rồi.
Đây là lần đầu tiên Đường Đường gắp đồ ăn cho anh.
Bộ n.g.ự.c của Cố Doanh Chu phập phồng, khuôn mặt tỏ vẻ nghiêm túc bắt đầu nếm thử món ăn mà cô gái nhỏ gắp cho mình.
Vừa c.ắ.n một miếng, đôi mắt sâu thẳm kia khẽ chớp động.
Đúng như mong đợi, món ăn này cực kì ngon.
"... Rất ngon." Cố Doanh Chu nói.
Tô Tranh nghe thấy cậu nhỏ đều mở miệng khen ngợi món ăn đó thì trong lòng có chút sốt ruột.
Ngay cả món thịt yêu thích nhất của nó cũng không còn hấp dẫn nữa.
"Mẹ, con muốn ăn món kia."
Thằng bé không dám dính lấy Lâm Đường, vì vậy đành quay sang tìm Cố Nhiễm giúp đỡ.
Tô Kỳ, người đàn ông yêu vợ như mạng lại lần nữa cảm thấy có con thật là phiền phức.
