Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 699
Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:33
Nhăn mày, gắp cho Tô Tranh mấy viên khoai lang ngào đường.
"Trẻ con không thể ăn nhiều đồ ngọt, chỉ được ăn mấy viên này thôi."
Nói xong tiếp tục gắp thức ăn cho Cố Nhiễm.
Tính cách của Tô Tranh không tinh tế lắm, cũng không để ý là ai gắp, ăn một cách vui vẻ.
Cắn một miếng, hai mắt lập tức sáng ngời.
"Chị Đường Đường, cái món ăn ngọt ngọt này thật ngon, em rất thích, chị Đường Đường, chị giỏi quá!"
Lâm Đường cười rộ lên khi nhìn thấy phản ứng này của thằng bé.
Đôi mắt cô tỏa ra tia sáng lấp lánh.
Cố Doanh Chu liếc nhìn Tô Tranh một cái, trong lòng nghĩ coi như con còn có chút tác dụng.
Nhìn thấy con trai bắt đầu nịnh nọt ba hoa, Tô Kỳ cùng Cố Nhiễm mặt mày cũng không tỏ vẻ gì.
Thói quen thì tốt rồi!
Một khi đứa con trai này của vợ chồng họ muốn dỗ dành ai, thì cái miệng nhỏ đó ngọt như được rót mật, ít ai có thể chịu đựng được.
Sau khi ăn cơm tối xong, sắc trời bên ngoài vẫn còn sớm, mấy người họ liền ngồi trong sân nói chuyện.
Sau khi nói chuyện được vào câu, Lâm Đường mới biết được Tô Kỳ là tổng biên tập của tòa soạn báo Hướng Dương.
Mà bản thảo dùng để lật đổ Hạ Chí Hào và Chu Tư Hàn của cô cũng là do anh ấy tự mình làm chủ đăng lên.
Vì vậy cô lập tức bày tỏ lòng biết ơn với anh ấy: "Em không nghĩ đến chuyện đó vậy mà lại làm phiền anh Kỳ giúp đỡ, cảm ơn anh!"
Lúc đi nộp bản thảo cô chỉ nghĩ thử một chút mà thôi.
Vốn dĩ còn nghĩ tòa soạn báo không dám đăng lên, thì cô sẽ đến đến Bắc Kinh khiếu nại.
Không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như vậy.
Điều khiến người ta ngạc nhiên hơn nữa là người đứng sau giúp đỡ vậy mà lại là người sau này sẽ có nhiều qua lại này với cô.
Tô Kỳ lắc đầu nhìn về phía Cố Doanh Chu, khóe miệng cong lên.
"Không phải là anh, việc đó có thể suôn sẻ như vậy đều là nhờ cả vào Doanh Chu."
Không phải công lao của anh ấy, anh ấy sẽ không nói nó là của mình.
Chỉ là hóa ra lúc đó cậu em vợ đã để ý đến đồng chí Lâm Đường rồi.
Nhiễm Nhiễm còn nói rằng Doanh Thuyền là người khó hiểu phong tình, anh lại cho rằng không phải như vậy.
Nó khó hiểu phong tình là do chưa gặp được người thích hợp mà thôi.
Lâm Đường không ngờ được là chuyện này vòng đi vòng lại vậy mà lại vòng về Cố Doanh Chu.
Hai mắt cô sáng lấp lánh nhìn người đàn ông này.
Ai -
Vào thời điểm đó cô hình như chưa đề nghị hẹn hò với đồng chí Cố đúng không nhỉ?
Vậy là người đàn ông này thích cô trước?!
Cố Doanh Chu giống như đọc được ý tứ trong ánh mắt của Lâm Đường.
Anh mím môi, cụp mắt xuống.
Vì thế Lâm Đường nhìn thấy hai tai của người đàn ông này... vành tai đỏ bừng.
Hả, đây là đang thấy ngại ngùng sao?
Gào khóc.
Chảy m.á.u mũi mất thôi.
Cố Doanh Chu không biết rằng hai vành tai ửng hồng của mình đã bị Lâm Đường nhìn thấy.
Sắc mặt anh không thay đổi nói: "Nếu anh đã gặp được chuyện như vậy, thì sẽ không mặc kệ những kẻ đó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật."
Những lời nói của anh ấy vô cùng công bằng công chính.
Vẻ mặt chính trực như là hóa thân của công lý.
Cố Nhiễm thấy vậy thì cười phá lên.
"Sao chị không biết em là người chính trực như vậy thế?"
Em trai nhỏ, diễn giả quá.
Cô thừa nhận em trai cô là một thanh niên tốt, có quan điểm sống ngay thẳng, nhưng không phải cứ có chuyện bất bình nào là nó đều ra mặt giúp đỡ cả.
