Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 70
Cập nhật lúc: 06/01/2026 13:58
Lâm Đường không nghĩ rằng Tiểu Vân lại mẫn cảm như vậy, cô cười cười rồi đáp: "Ừm, mình tới tìm cậu là vì muốn nhờ cậu giúp mình chú ý xem có nơi nào cần tuyển công nhân không..."
Phương Tiểu Vân ngây ngẩn cả người một lúc rồi chần chừ hỏi lại,"Tìm công việc hả? Không phải là cậu vào học ở đại học sao?"
"Ừm, xảy ra chút chuyện nên mình không đi nữa." Lâm Đường trả lời.
Hốc mắt Phương Tiểu Vân lập tức có chút hồng hồng hỏi,"Tại sao lại như vậy được? Đường Đường, không phải cậu là người đứng đầu toàn huyện hay sao? Tại sao lại không học đại học cơ chứ? Chuyện này... Chuyện này thực sự rất đáng tiếc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Cô ấy nghiêng người, hít hít cái mũi, trong lòng cảm thấy khiếp sợ không nên lời và vô cùng khổ sở.
Phương Tiểu Vân biết rõ, nếu không phải đã xảy ra chuyện gì vô cùng lớn thì Đường Đường nhất định sẽ không từ bỏ cơ hội được vào đại học. Trong ấn tượng của cô ấy, mỗi khi Đường Đường nói về việc học đại học thì đôi mắt sẽ luôn sáng lên rực rỡ.
Lâm Đường nặng nề thở dài một hơi, vỗ nhẹ bả vai Phương Tiểu Vân rồi cười nói: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì đến tận bây giờ mình vẫn chưa biết rõ lắm. Còn không phải chỉ là học đại học thôi sao, không có việc gì đâu! Nếu cậu cứ khóc như vậy thì các đồng nghiệp của cậu sẽ vung bàn cân và bàn tính lên đ.á.n.h mình mất." Lúc nói câu cuối cùng cô hơi nháy mắt, giọng điệu mang theo trêu đùa.
Phương Tiểu Vân nín khóc mà mỉm cười.
"Nếu mấy cô ấy đ.á.n.h cậu thì mình sẽ che phía trước bảo vệ cậu." Cô ấy giơ tay lên lau đôi mắt hồng hồng, ánh mắt nhìn về phía Lâm Đường thực sự rất đau lòng.
Nhìn ra Lâm Đường không muốn nói thêm về chuyện này nên Phương Tiểu Vân cố gắng áp xuống sự chua xót trong lòng rồi nhanh ch.óng chuyển đề tài.
"Hiện giờ công việc trong huyện thực sự rất khó tìm, vừa mới có danh sách thì đã bị mấy người có quan hệ giành mất rồi. Chẳng qua mình sẽ tìm người chú ý hộ, chờ đến khi có tin tức thì sẽ nói cho cậu ngay."
Em gái hàng xóm bên cạnh nhà Phương Tiểu Vân nhỏ hơn cô ấy một tuổi mà đến bây giờ vẫn chưa tìm được việc nữa. Tiền và lương thực trong nhà cô bé kia đều đã được chuẩn bị kỹ càng từ trước, thế nhưng vấn đề là không lấy được vị trí đề cử trong danh sách.
Vậy nên có thể thấy được chuyện tìm công việc hiện giờ khó khăn đến mức nào.
Trên mặt Lâm Đường lộ vẻ cảm kích,"Vậy thì phải làm phiền cậu rồi."
Phương Tiểu Vân hồng hai mắt cười cười,"Chúng ta là bạn tốt mà, cậu không cần khách khí như vậy đâu."
Lâm Đường thấy sắc trời không còn sớm thì chuẩn bị đi về nhà, đi đường còn tốn tận hơn một tiếng đấy.
"Cũng không còn sớm nữa rồi, mình nên về nhà thôi. Hôm nào rảnh chúng ta lại tụ tập sau nhé, mình không làm phiền cậu đi làm nữa." Lâm Đường nói.
Lúc này luật lệ dành cho công nhân không tính là quá nghiêm khắc, nếu có người quen tới tìm thì vẫn có thể nói chuyện trong chốc lát. Thế nhưng nói lâu quá thì cũng không hay.
Phương Tiểu Vân có chút nuối tiếc, đã lâu lắm rồi cô ấy không được gặp Đường Đường nên thực sự có rất nhiều lời muốn nói cùng với bạn tốt. Chẳng qua cô cũng biết rằng hôm nay không tiện nói chuyện cho lắm.
"Được rồi, vậy nếu lần sau cậu lại vào trong huyện thì nhất định phải tới tìm mình đấy, mình sẽ mời cậu đi ăn thịt." Phương Tiểu Vân lôi kéo tay Lâm Đường dặn dò thật kỹ
"Được." Lâm Đường cười cười đồng ý. Sau này vẫn còn có rất nhiều cơ hội để gặp mặt mà.
"Để mình tiễn cậu ra ngoài nhé." Phương Tiểu Vân xách theo phích nước nóng định tiễn cô ra tận cửa, thế nhưng Lâm Đường vội ngăn cô lại.
"Không cần, cậu vẫn đang trong giờ làm mà, tùy tiện rời vị trí công tác thì không hay lắm đâu. Cái phích nước nóng này bao nhiêu tiền thế? Mình trả tiền cho cậu, nếu cậu không nhận tiền thì mình không lấy nữa đâu." Ánh mắt cô rất cố chấp, biểu tình trên mặt rất kiên quyết.
