Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 69
Cập nhật lúc: 06/01/2026 13:58
Ánh sáng đèn bàn mịt mờ kia, những quyển sách ôn tập đầy công thức kia và cả giọng nói dịu dàng kia vẫn luôn khiến lòng cô ấy cảm thấy ấm áp trong một khoảng thời gian rất dài.
Lâm Đường không biết sự giúp đỡ của mình đã giúp Phương Tiểu Vân nhiều đến thế nào.
Phương Tiểu Vân xác thật là người có hộ khẩu ở trong thành, nhưng đó cũng chỉ là ở ngoài mặt. Mẹ của Phương Tiểu Vân là một người trọng nam khinh nữ, căn bản là không coi trọng đứa con gái như cô ấy, nếu không nhờ cha cô ấy kiên quyết ủng hộ cho ấy đi học thì chỉ sợ là Phương Tiểu Vân đã bị gả đi ra ngoài từ lâu rồi.
Khi đó, mẹ Phương Tiểu Vân đã nói với cô ấy từ trước rằng nếu thành tích thi cuối năm của cô ấy không đứng thứ năm toàn khối thì cô ấy sẽ phải nghe theo lời của người nhà sắp xếp mà kết hôn.
Vì vậy Phương Tiểu Vân bắt đầu nỗ lực học tập, rồi lại nỗ lực học tập hơn nữa...
Cô ấy dậy sớm hơn tất cả những bạn học khác và cũng luôn thức để học bài đến tận đêm muộn, thế nhưng bởi vì không quá thông minh cho nên đối với cô ấy mà nói thì việc học thực sự khó đến nỗi trong lòng cô ấy bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.
Còn Đường Đường thì sao? Là kiểu người trời sinh thông minh sáng dạ, khi đi học chỉ nghe giảng một chút, cho dù lúc tan học về ký túc xá không đọc lại bài thì vẫn có thể dễ dàng thi được hạng nhất khác.
Năm đó không phải cô ấy chưa oán trời trách đất lần nào.
Sau đó, trong một lần gặp phải chuyện buồn, cô ấy chủ động nói chuyện tâm sự với Đường Đường nên hai người trở thành bạn bè của nhau.
Đường Đường giúp Phương Tiểu Vân bổ túc và lấy lại kiến thức căn bản trong hai năm, vậy cho nên cô ấy mới có được ngày hôm nay. Trong mắt Phương Tiểu Vân thì Lâm Đường vừa là bạn tốt vừa là ân nhân của mình.
Lâm Đường nhìn đôi mắt sáng ngời của cô bạn thân, nhoẻn miệng cười,"Chúng ta là bạn bè mà. Giúp đỡ lẫn nhau mà thôi, cậu cũng giúp mình rất nhiều lần còn gì."
Không biết Phương Tiểu Vân nghĩ tới cái gì mà bảo Lâm Đường đứng đây chờ mình một chút. Dặn dò bạn mình xong, Phương Tiểu Vân chạy về quầy nói gì đó với một người khá lớn tuổi hình như là quản lý của những người bán hàng, sau đó cô ấy lấy ra một cái phích nước nóng bằng sắt.
"Đường Đường, cái phích nước nóng này là hàng hoá có vài lỗi nhỏ nên không cần đến phiếu, cậu có muốn lấy không?" Ánh mắt Phương Tiểu Vân rất ấm áp.
Lâm Đường nhìn thử, trên tay cô ấy là một cái phích nước nóng bằng sắt có hoa văn.
Phích nước nóng này là đồ vật lưu hành nhất trong thời đại này, thế nhưng ngay cả người ở trong huyện cũng không nhất định sẽ mua. Bởi vì, thứ này ít nhất phải tốn tận ba khối.
"Phích nước nóng này cậu cứ tự giữ lại mà dùng đi, sao mình có thể lấy được." Lâm Đường cười cười từ chối.
Sau đó lại nói thêm,"Sau này chúng ta còn nhiều cơ hội để gặp mặt lắm, nếu có thứ gì tốt thì cậu giữ lại cho mình sau cũng được mà."
Phương Tiểu Vân vừa nghe vậy thì nhíu mày nói: "Nhà mình có phích nước nóng rồi, cái này mẹ mình bắt mình phải giữ lại cho anh trai mình để sau này anh ấy cưới vợ còn dùng. Vậy cho nên bây giờ nhà mình cũng không cần gấp đâu, nếu cậu cần dùng thì mình cho cậu trước."
Thứ này thực sự rất hữu dụng.
Nói xong, cô ấy đặt phích nước nóng lên trên quầy chứ không mang vào cất đi nữa.
Lâm Đường biết tính tình bạn tốt của mình rất cố chấp nên chỉ biết bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu. Hôm nay cô bị ép phải nhận đồ tận hai lần rồi đấy.
Phương Tiểu Vân nghĩ tới Đường Đường vừa mới nói câu 'sau này còn nhiều cơ hội để gặp mặt lắm ' thì mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào cô, lên tiếng hỏi,"Đường Đường, có phải là cậu có chuyện gì không?"
