Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 720
Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:36
Lấy chồng không chỉ nhìn người đàn ông mà còn phải nhìn cả gia đình nhà trai. Gia phong nhà họ Cố tốt số một số hai. Nếu Ninh Minh Hà gả vào nhà họ Cố thì cả đời này không cần phải sầu.
Trong lòng Ninh Minh Hà không cho là đúng, vẫn cảm thấy cha cô khoa trương. Cái người Tiểu Cố kia mà thật sự tốt như vậy, sao có thể còn cô đơn được?!
"Nhưng mà con không muốn kết hôn..." Ninh Minh Hà nỗ lực giãy giụa.
Tưởng tượng cái người họ Cố kia là một người đàn ông lớn hơn mình rất nhiều tuổi, dạ dày cô bắt đầu lên men.
Ninh Kiến Hoa nhàn nhạt liếc mắt nhìn Ninh Minh Hà một cái. Ánh mắt kia không có chút cảm xúc, khiến Ninh Minh Hà nuốt lời nói đã tới bên miệng xuống. Trong lúc nhất thời, Ninh Minh Hà rất phản cảm với cái người họ Cố kia.
Ninh Kiến Hoa thấy cô thành thật, nói: "Cha nghe nói ngày mai Tiểu Cố sẽ đi tới xưởng máy móc, con đi tới xem trước một cái. Nếu mà thật sự không muốn thì thôi."
Lời này như là lui một bước. Nhưng mà, nghĩ tới gương mặt tuấn mỹ thanh tuyển kia của Cố Doanh Chu, trong lòng Ninh Kiến Hoa rất nắm chắc. Chỉ cần Minh Hà nguyện ý, mối hôn sự này ông rất có lòng tin.
Dù sao thì nữ truy nam như cách một tầng sa. Chậm rãi mài giũa thì chày sắt cũng có thể biến thành kim.
"Đây chính là cha nói, nếu như con không hài lòng người kia, cha không thể bức con được?" Ánh mắt Ninh Minh Hà sáng lên, hỏi.
Ninh Kiến Hoa nhàn nhạt hỏi lại: "Có khi nào cha nói lời suông chưa?"
Ninh Minh Hà được đảm bảo, trên mặt lộ ra nụ cười thanh thoát.
"Được, vậy ngày mai con sẽ đi xem." Cô mở miệng đồng ý.
Đúng lúc này, cửa nhà cộc cộc cộc, bị gõ vang lên. Ninh Minh Đạt đi ra mở cửa. Ngoài cửa, một thằng nhóc đen gầy đưa cho hắn một phong thư.
"Là nhà Ninh Kiến Hoa sao? Có người gửi phong thư này cho ông ấy?"
Nói xong, nhét thư vào trong tay hắn rồi xoay người chạy mất.
"Ai cơ?" Ninh Minh Đạt còn muốn hỏi, nhưng đã không thấy bóng dáng tăm hơi của người đưa thư đâu.
"Vội đi đầu t.h.a.i à!"
Nhỏ giọng mắng một câu, Ninh Minh Đạt xoay người đi vào nhà.
Nếu mà hắn có can đảm mở thư ra quét mắt một cái, sẽ biết sự tồn tại của cái phong thư này với hắn mà nói giống như trên đỉnh đầu treo một cây đao. Đáng tiếc đó là, hắn không dám. Vẫn thành thành thật thật đưa thư cho cha mình.
Ninh Kiến Hoa nghi hoặc mà mở thư. Đọc nhanh như gió một lượt. Xem xong nội dung, sắc mặt xanh mét. Sau đó, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Ninh Minh Đạt. Ánh mắt sắc bén mang theo sự lạnh lẽo nồng đậm.
Khiến Ninh Minh Đạt sợ tới mức hai chân mềm nhũn.
"Cha, sao cha lại... nhìn con như vậy?"
Này này này, có chuyện gì vậy?!
Trái tim hắn thịch thịch thịch đập kinh hoàng, một luồng hơi lạnh lẽo chui tọt vào cột sống.
Ninh Kiến Hoa cười lạnh một tiếng, không nói một lời mà gỡ cái roi da màu đen ở trên tường kia xuống.
"Làm việc ở chợ đen?"
"Cướp đoạt tài sản chung của nông dân?"
"Ninh Minh Đạt, tôi thấy anh sắp lật trời rồi phải không!!"
Ninh Kiến Hoa nói rất nhẹ nhàng, câu nói cuối cùng còn gần như tiêu tán trong không khí. Nhưng mà, từng câu nói kia lại mang theo cảm giác áp bách vô cùng to lớn.
Ninh Minh Đạt nghe thấy Ninh Kiến Hoa nói, trong lòng phát lạnh. Chờ nhìn thấy cha mình lấy cây roi da đã mấy năm không sử dụng ra, bị dọa suýt chút nữa ngồi bệt xuống đất.
"Cha? Cha, người bình tĩnh, nghe con giải thích."
Nói, cất bước phóng ra ngoài cửa, điên cuồng trốn chạy. Còn chưa tới cửa, một roi lạnh lẽo mang theo gió đ.á.n.h úp về phía hắn.
Vèo —-
Vì tránh roi mà Ninh Minh Đạt lùi về phía sau một bước. Cái roi kia đ.á.n.h vào trên cửa, cửa bị roi kéo đóng lại.
Ninh Minh Đạt biết mình đã bỏ lỡ thời cơ chạy trốn tốt nhất. Sợ tới mức trực tiếp quỳ xuống. Nước mắt nước mũi cứ thế túa ra, nói: "Cha, con sai rồi, con thật sự sai rồi, con không nên làm chợ đen, không nên bôi tro trát trấu lên mặt cha, về sau con sẽ sửa."
Ninh Minh Hà không biết anh trai cô còn lớn mật đi làm chợ đen. Khiếp sợ tới mức trợn tròn đôi mắt.
"Anh, thế mà anh dám đi làm chợ đen, lá gan cũng lớn quá đó."
Bên ngoài đã làm căng như vậy, thế mà anh cô vẫn dám nhúng tay vào chợ đen, lợi hại.
