Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 721
Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:36
Lửa giận trong lòng Ninh Kiến Hoa cháy bừng bừng. Một roi quất xuống.
"A a a a a a —" Ninh Minh Đạt đau tới mức hét ra tiếng.
Ninh Kiến Hoa nghe thấy tiếng, không chỉ có không mềm lòng, mà mày nhíu càng c.h.ặ.t hơn. Thằng nhóc này quá không có khí khái của nam t.ử hán. Mấy thằng nhóc trong quân đội có đứa nào không thà đổ m.á.u chứ không rơi lệ?
Mới chỉ ăn một roi, đã kêu trời khóc đất. Yếu đuối. Quá yếu đuối!
Cũng trách mười mấy năm trước đây ông không quan tâm Ninh Minh Đạt, hiện giờ muốn quan tâm, cũng đã muộn rồi.
"Kêu cái gì mà kêu? Em gái anh còn biết không thể dính vào chợ đen, anh lớn hơn con bé mấy tuổi liền chẳng lẽ lại không biết?"
Ninh Kiến Hoa nói tới đây, lại mạnh mẽ quất một roi nữa. Thẳng tới khi đ.á.n.h tới quần áo Ninh Minh Đạt vỡ ra từng cái miệng nhỏ. Lộ ra mảng lớn da thịt sưng đỏ.
"Cha, cha đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa là c.h.ế.t người đó."
"Trước nay ở chợ đen con chưa bao giờ lộ mặt, sẽ không có việc gì, chuyện cái sạp kia con sẽ không bao giờ quản nữa, về sau cũng sẽ mặc kệ..."
Ninh Minh Đạt khóc như một đứa trẻ con, chật vật bất kham. Trong lòng hận không thể c.h.ặ.t cái người hại hắn kia thành tám khối!
Hắn khóc là việc của hắn, Ninh Kiến Hoa dạy dỗ là việc của Ninh Kiến Hoa. Không nói một nửa câu nào, lại quất một roi xuống.
Một trận gió sắc bén ập xuống trước mặt. Ninh Minh Đạt sợ hãi tới nhắm c.h.ặ.t hai mắt.
Ai ngờ.
Cái roi kia không rơi xuống trên người hắn mà cọ qua bên tai hắn, đ.á.n.h vào trên bàn. Bình sứ trên bàn bị đ.á.n.h trúng, từng mảnh nhỏ rơi đầy đất.
"Cha?" Ninh Minh Đạt mở mắt ra, mặt đầy khó hiểu.
Ninh Kiến Hoa động tác lưu loát thu roi lại. Trong mắt đầy âm trầm.
"Trong thư nói anh cướp đoạt tài sản chung của các đồng chí nông dân là chuyện như thế nào?"
Khi nói chuyện, roi đ.á.n.h vào lòng bàn tay phát ra tiếng vang chát chúa. Tiếng động này đối với Ninh Minh Đạt mà nói, như là một khúc nhạc t.ử vong. Ninh Minh Đạt vội vàng điên cuồng lắc đầu.
"Không có không có, con không có! Là những người đó tự chủ trương, con không đồng ý!"
Tuy rằng hắn có động tâm, nhưng mà hắn không dám. Ai biết những kẻ to gan lớn mật đó không nghe lời hắn mà thật sự đi. Nếu không phải Trứng Ngốc tới báo tin cho hắn thì hắn cũng không biết gì cả.
Ninh Minh Đạt hận không thể nhấc tay thề độc với trời.
Ninh Kiến Hoa yên lặng nhìn con trai mình một lúc lâu.
"Không có là tốt nhất!"
"Anh biết cha anh là người không quen ỷ thế h.i.ế.p người!"
"Hôm nay lại nói với anh em hai đứa một lần cuối cùng..."
Biểu tình ông nghiêm túc lạnh băng, thoạt nhìn có chút bất cận nhân tình.
"Trong nhà không ngóng trông hai đứa kiến công lập nghiệp, vi phạm pháp luật thì không kiếm được đường ra ở chỗ cha đâu. Hai anh em mấy đứa mặc kệ là đứa nào, dám phạm tội? Đừng hy vọng cha dùng chút quyền lực trong tay này cứu ra."
"Quyền lực của cha là dùng để phục vụ dân chúng, không phải đi chùi đ.í.t cho mấy đứa, cha hi vọng mấy đứa khắc ghi trong lòng, nhớ rõ."
Ninh Minh Hà lập tức bày tỏ thái độ: "Cha, người yên tâm đi, con sẽ có chừng mực, sẽ không làm người nhà phải mất mặt hổ thẹn đâu."
Ninh Kiến Hoa ừ một tiếng, nhìn thẳng về phía Ninh Minh Đạt.
Ninh Minh Đạt đang nhịn đau bờ dậy từ trên mặt đất bỗng cứng đờ cả người.
"Con cũng nhớ kỹ." Hắn vội vàng nói.
Sợ cái roi lạnh băng kia lại dừng ở trên lưng chính mình một lần nữa.
Ninh Kiến Hoa gật đầu: "Chuyện ở chợ đen lần này cha hy vọng nó là lần cuối cùng anh dẫm chân lên ranh giới pháp luật, vì anh kịp thời thu tay lại, tạm thời bỏ qua, nếu mà có lần sau..."
Ông cười lạnh một tiếng.
Thân thể Ninh Minh Đạt run lên, vội vàng nói: "Không có lần tiếp theo, về nhau nhất định con sẽ làm việc t.ử tế, không làm những việc lung tung rối loạn đó nữa."
Ăn roi một lần là đủ rồi. Anh ta đã bao nhiêu tuổi chứ, lại bị một lần nữa, có cần mặt mũi nữa hay không?
Ninh Kiến Hoa: "Anh còn biết đó là chuyện lung tung rối loạn?"
Sau khi dạy dỗ xong, đứng lên, nhìn về phía Ninh Minh Hà.
"Minh Hà, bôi chút t.h.u.ố.c cho anh trai con, cha còn có việc, đi trước."
