Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 722
Cập nhật lúc: 27/01/2026 15:36
Nói xong, Ninh Kiến Hoa cầm lấy áo khoác, đi ra bên ngoài. Ninh Minh Hà lấy t.h.u.ố.c trị thương từ trong ngăn tủ ra, ngồi vào trên sô pha bôi t.h.u.ố.c cho Ninh Minh Đạt.
"Anh, cha nói anh đoạt tài sản chung của người nông thôn là chuyện như thế nào?"
Việc này cô có chút không tin, ánh mắt anh trai cô không tới mức thiển cận như vậy. Chẳng lẽ thật sự bị người phía dưới che mắt?
Chỉ là anh trai cô có một bụng tâm địa gian xảo, sao có thể bị những kẻ ngu xuẩn đó lừa gạt...
"Anh đã nói là anh bị đám đó lừa mà." Ninh Minh Đạt hô lên một câu.
"Con mẹ nó, tốt nhất những người đó đừng bị thả ra, bằng không lão t.ử sẽ không tha cho bọn họ đâu."
Cứ nghĩ tới chính mình gặp phải tai bay vạ gió một hồi, Ninh Minh Đạt lại rất muốn đ.á.n.h người.
Ninh Minh Hà nghe thấy anh trai mình mắng c.h.ử.i người, bàn tay bôi t.h.u.ố.c dùng lực một chút. Đau tới mức Ninh Minh Đạt kêu lên quang quác.
"Đau đau đau!!! Em có biết bôi t.h.u.ố.c không thế, không biết nhẹ tay một chút, làm anh đau c.h.ế.t thì có chỗ tốt gì với em?"
Hắn xoay đầu trừng mắt nhìn Ninh Minh Hà, đau tới trán túa cả mồ hôi.
Ý thức được bản thân mình có chút quá mức, động tác của Ninh Minh Hà nhẹ hơn rất nhiều.
"Anh không mắng c.h.ử.i người thì em sẽ run tay à?" Cô ghét bỏ mà nói.
"Anh, tốt xấu gì anh cũng là một thanh niên trí thức, có thể bớt mấy lời mắng c.h.ử.i thô tục một chút hay không? Anh không chê miệng thối nhưng em còn ngại dơ lỗ tai mà."
Cũng không biết anh trai cô học được mấy lời thô tục từ nơi nào. Mở miệng là con bà nó, chốc lát lại con mẹ nó. Ba câu không tránh khỏi mẹ mày, năm câu không rời được bà nội mày, thật sự cô không nhịn nổi nữa.
Vốn dĩ tâm tình Ninh Minh Đạt không được tốt đẹp lắm. Nghe thấy em gái nói nhiều về vấn đề này như vậy, cũng không vui vẻ gì. Dỗi ngược một câu.
"Miệng mọc ở trên mặt anh, anh muốn nói chuyện như thế nào thì nói như thế đó, em không muốn nghe thì đừng nghe."
Nói chuyện thì cứ nói thôi, động tay trả thù thì tính là cái gì?
Ninh Minh Hà bị chọc tức.
Bộp —-
Ném lọ t.h.u.ố.c trong tay lên người Ninh Minh Đạt.
"Tay của em mọc ở trên người em, em nguyện ý giúp anh bôi t.h.u.ố.c thì giúp, không muốn giúp anh cũng không có biện pháp nào với em cả. Em thấy anh có tinh thần như vậy, anh cứ tự lực cánh sinh đi."
Bất mãn nói xong một chàng dài, Ninh Minh Hà xách túi xách lên, đi ra khỏi cửa.
Làm người hỗ trợ thì thái độ phải tốt một chút, tỏ vẻ cái gì?
Ninh Minh Đạt tức xanh cả mặt.
"Mẹ nó, đều mẹ nó có bệnh!!"
Nắm lọ t.h.u.ố.c kia lên, ném ra bên ngoài. Từ đây về sau, thành thật hơn rất nhiều.
-
Hoàn cảnh của thời buổi này rất tốt, không giống đời sau nhìn không thấy xuân thu, bốn mùa rất rõ ràng, mùa đông lạnh, mùa hè nóng.
Mà thời tiết ngay lúc này, sáng sớm đã nóng tới mức người muốn nổ tung tại chỗ. Vừa mới vận động nhẹ nhàng một chút là mồ hôi có thể tầm ướt toàn thân.
Phòng tuyên truyền, xưởng dệt bông.
Dương Đốc bực bội mà quạt gió. Cái quạt thổi liên tục kia không thể xua đi hơi nóng trên người anh.
"Thời tiết nóng quá đi, chúng ta còn đỡ hơn chút, người trong nhà xưởng càng khó chịu." Dương đốc nói.
Thời tiết quá nóng, anh càng thêm không có tinh thần. Cả ngày lúc nào đôi mắt cũng khép hờ, mơ màng sắp ngủ.
Khóe miệng Chu Bội Du cong lên. Nhìn đỉnh đầu Dương Đốc mọc lên lớp tóc ngăn ngắn, vẻ mặt bỡn cợt.
"Chẳng lẽ bởi vì đỉnh đầu anh mọc ra tóc, cho nên mới nóng hơn so với chúng tôi ư?"
Dương Đốc sờ sờ lớp tóc ngắn trên đỉnh đầu, vui tới bật cười. Nghiêm túc gật gật đầu: "... Có thể vậy, dù sao thì đỉnh đầu cũng không lọt gió nữa."
Đám người Lâm Đường bị chọc cho phụt một tiếng, bật cười.
"Ừm, tôi biết rồi, hóa ra đỉnh đầu cậu lọt gió, có thêm kiến thức mới." Vương Văn trêu chọc nói.
Trên mặt Lâm Đường là sự nghiêm trang ảo não: "Là em sai, hẳn là chờ trời lạnh em mới mang t.h.u.ố.c mọc tóc tới cho anh, bằng không hiện tại đầu anh sẽ không lọt gió mà nóng quá."
