Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 750
Cập nhật lúc: 29/01/2026 14:19
Cao Bình phụt một tiếng, bật cười: "Tú Lệ, em đừng vội, nếu anh cả em đã nhắc tới Tự Cường, đó đương nhiên là vừa ý nó."
Quan hệ của vợ lão nhị và Hoa hồng rất tốt. Có chỗ lợi đều nghĩ tới nhau, tình cảm này thật sự khiến người ta rất hâm mộ.
Lý Tú Lệ có chút ngượng ngùng, uống một miếng nước tính che giấu. Rất nhanh đã khôi phục vẻ lanh lẹ bình thường.
"... Hoa Hồng và Tự Cường là cô nhi quả phụ, em cũng phải chiếu cố họ một chút chứ."
Tự Cường lại không phải người hay làm biếng, bà nói là thật lòng, không phải giả.
Cao Bình cười nói: "Đúng đúng đúng, em nói đều đúng."
Lâm Phúc thấy mấy người phụ nữ bọn họ lại bắt đầu nói chuyện, bất đắc dĩ mà kéo lại đề tài.
"Đúng thật là Tự Cường không tồi, vậy cứ quyết định vậy trước, chuyện khác chờ Hòa Bình trở về lại nói sau."
Chuyện trồng thảo d.ư.ợ.c đã quyết định rồi. Sau khi rời khỏi nhà chú hai, một mình Cao Bình đi tới nhà bà cụ Dương. Đây là một căn nhà ngói nhìn hơi cũ một chút. Cũng giống với các căn nhà khác trong thôn, sân trồng đầy đồ ăn.
Bên cạnh vườn rau dựng cái chuồng gà, bên trong có tiếng kêu quác quác quác... Một mảnh tràn ngập hơi thở sinh hoạt.
Lúc Cao Bình tới đây, bà cụ dương đang ở ngoài sân vá quần áo.
"Thím Dương, thím đang vá quần áo ạ!" Bà cười chào hỏi.
Từ khi uống vào rượu t.h.u.ố.c Lâm Đường đưa cho, đôi mắt và tai của bà Dương tốt lên rất nhiều. Nhìn thấy vợ của đại đội trưởng tới, bà cụ buông quần áo và kim chỉ trong tay.
"Ôi trời, khách quý tới, sao hôm nay cháu có thời gian rảnh tới nơi này, ngồi trước đi, thím đi rót cho cháu chén nước."
Cao Bình giữ c.h.ặ.t bà, Nói: "Không cần phải làm việc, cháu mới từ chỗ Tú Lệ tới đây, uống đầy một bụng nước rồi, thật sự không uống nổi nữa."
"Hôm nay cháu tới đây là vì muốn nói một chuyện rất tốt..."
Bà Dương thấy biểu tình Cao Bình nghiêm túc, trong lòng căng thẳng. Theo lực của bà, ngồi xuống.
"... Chuyện gì?"
Tựa hồ thật sự có chuyện mẹ con liền tim, bà bỗng nhiên nghĩ tới đứa con trai không biết sống c.h.ế.t của mình - Hòa Bình. Đối với bà mà nói, có thể nói là chuyện tốt, chỉ có việc con trai về nhà.
Chỉ cần nghĩ như vậy, trái tim bỗng run lên.
"... Thím, thím đừng có kích động." Cao Bình trấn an một câu trước, ngưng một lát, mới nói: " Hòa Bình nhà thím còn sống, sắp về tới nơi rồi."
Bà nói xong, nửa ngày bà cụ Dương không có phản ứng gì cả. Ánh mắt ngơ ngẩn nhìn về một phía nào đó, cả người như đang choáng váng vậy.
Cao Bình hoảng sợ, duỗi tay quơ quơ trước mắt bà cụ Dương.
"Thím Dương, thím không sao chứ?" Bà khẩn trương hỏi.
Bà Dương lấy lại tinh thần, môi run lên bần bật. Nửa ngày mới nói ra một câu: "Cháu vừa mới nói cái gì? Hòa Bình còn sống?"
Giọng nói kia thô ráp như bị thép nhám cào qua cổ họng. Nói, đôi tay bà gắt gao nắm lấy cánh tay Hòa Bình, ánh mắt có lửa cháy hừng hực.
"Đây là sự thật chăng?? Hòa Bình của thím thật sự còn sống?"
Cánh tay Cao Bình truyền tới một cơn đau, nhưng bà lý giải được tâm tình kích động của bà cụ trước mắt. Vì thế chịu đựng đau đầu, vẻ mặt khẳng định mà gật đầu.
"Thật sự, lão đại nhà cháu viết thư cho Đường Đường nói vậy. Hòa Bình không hy sinh mà là đi làm nhiệm vụ bí mật, hiện tại hẳn là đang trên đường trở về..."
Cao Bình nói hết những chuyện mà mình biết ra. Sau một hồi, bà cụ Dương buông tay ra. Hai hàng nước mắt chảy xuống dọc theo gương mặt tang thương già nua.
" Hòa Bình của tôi, đứa con trai ngoan của tôi, thật sự còn sống?" Bà lẩm bẩm nói.
"Tôi biết mà, tôi biết là Hòa Bình nó luyến tiếc bỏ tôi lại..."
Đầu tiên là bà cụ nhỏ giọng nức nở, sau đó thì òa khóc ra tiếng. Cao Bình ngồi ở bên cạnh bà, nghĩ tới đứa con trai ở xa tận biên cương của mình, sống mũi cũng ê ẩm.
Đều là người nhà của quân nhân, bà có thể lý giải tâm tình của thím Dương. Con cái là miếng thịt cắt xuống từ trên người cha mẹ, sao có thể không đau xót?
