Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 751
Cập nhật lúc: 29/01/2026 14:19
Không biết qua bao lâu sau, bà cụ Dương mới lấy lại tinh thần. Sau khi phát tiết một hồi xong, tinh thần của bà cụ tốt hơn rất nhiều. Đôi mắt giường như sáng lên.
"Để cháu chê cười rồi."
Cao Bình xua xua tay, nói: "Không sao, Vệ Quốc cũng là quân nhân, cháu cũng hiểu mà."
"Lần này Hòa Bình trở về hẳn là sẽ ở lại luôn, ngày lành sau này sẽ được dài lâu đó."
Vốn dĩ Tiết Hòa Bình là một người có bản lĩnh, cho dù có rời khỏi quân đội về sau cũng không thể kém đi được.
Bà cụ Dương đột nhiên bắt lấy cánh tay Cao Bình, ánh mắt sáng quắc mà nhìn chằm chằm bà.
"Bình à, cháu nói thật với thím, Hòa Bình nó... có phải bị thương hay không?"
Hòa Bình nó yêu bộ quân phục màu xanh lục kia như thế, nếu như không bị thương thì sao có khả năng nguyện ý rời đi?
Cao Bình vốn dĩ không có tính toán gạt bà cụ, nói ngay: "Là bị thương, nhưng mà đã khỏi rồi. Càng cụ thể hơn, chúng cháu cũng không rõ ràng lắm."
Bà cụ Dương cũng không làm khó người khác. Cảm khái nói: "Ai, có thể sống sót trở về là tốt rồi."
Trong mắt có nước mắt nhưng đáy mắt lại tràn ngập ánh sáng.
Cao Bình đi rồi, bà cụ Dương tháo chăn đệm trong phòng con trai ra giặt sạch, phơi khô. Quét tước hết tất cả trong nhà một lượt.
Lại đi tới chỗ đại đội tìm đại đội trưởng xin bức thu giới thiệu, cầm tiền giấy, đi vào trong huyện mua sữa bột táo đỏ, thịt và các thực phẩm dinh dưỡng.
Sau đó chờ con trai về nhà.
-
Hôm sau.
Đại đội Đông Phong phái mấy người đàn ông trưởng thành, sáng sớm dậy lôi cây đậu đi tới đại đội Song Sơn.
Trong đám đàn ông có Cẩu Nhi.
Cũng không biết Hạ Như thổi gió gì vào tai cẩu Nhi, người đàn ông đồng ý để cô ta đi theo. Mặt khác mấy người đàn ông bọn họ muốn làm chính sự, Cẩu Nhi còn mang theo phụ nữ trong nhà, đều cười.
"Cẩu Nhi, sao cậu giống như mấy đứa trẻ con không rời nổi mẹ vậy? Cậu còn chưa cai sữa?" Một thanh niên trẻ trêu chọc mà nói.
Những người khác cười ha ha.
"Cẩu Nhi không giống như mấy người chúng ta. Cậu ta kết hôn muộn, vừa mới nếm thử hương vị của phụ nữ, đương nhiên là thấy hiếm lạ rồi. Sợ là hận không thể buộc vợ hắn vào lưng quần mà mang theo."
"Buổi tối còn chơi chưa đủ, ban ngày còn phải dẫn theo, thật đúng là vừa mới tân hôn mà!"
Hạ Như nghe thấy lời nói mang theo ý tứ trêu chọc của mấy người đàn ông trong thôn, sắc mặt quả thực giống y hệt như cái vỉ pha màu.
Cẩu Nhi đã quen với mấy lời nói sắc tình của người trong thôn, cũng sớm đã thành thói quen.
Anh ta cười ha ha. Chỉ coi như người trong thôn ghen ghét vì anh ta cưới được một người vợ đẹp.
"Đúng rồi đó, yêm vất vả lắm mới cưới được vợ, đương nhiên là hiếm lạ rồi!"
Đám đàn ông trong thôn ý vị không rõ mà cười. Ánh mắt quét về phía Hạ Như đều không thích hợp.
Mặt Hạ Như không có biểu tình gì, trong lòng đã phiền chán tới cực điểm. Nghĩ tới sắp được ra khỏi đại đội Đông Phong, cô ta bóp c.h.ặ.t lòng bàn tay, dựa vào cơn đau nhói kia để nhịn xuống.
Mấy người đàn ông huyên thuyên một đường, rất nhanh đã tới đại đội Song Sơn.
Lâm Phúc làm đại đội trưởng, nhiều chuyện đè trên đỉnh đầu, công việc nhận đậu giao vào tay Lý Kiến Tài.
Người của đại đội Đông Phương giáp mặt với bọn họ thì thái độ vô cùng tốt. Trên mặt treo đầy nụ cười.
"Lý đại đội trưởng, bọn yêm đi tới đây đổi cây đậu." Người đàn ông đi đầu nói.
Một câu mới nói xong, Lý Kiến Tài nhàn nhạt dơ tay: "Tôi không phải đại đội trưởng, đại đội trưởng là một người khác. Tôi là phó đội trưởng của đại đội Song Sơn tên là Lý Kiến Tài, mọi người cứ gọi tôi là đồng chí Lý là được."
Người đàn ông đi đầu biết nịnh nọt kia của đại đội Đông Phong bắt đầu cứng đờ mặt mũi. Đương nhiên hắn ta biết người trước mắt này là phó đội trưởng. Đây chẳng phải là vuốt m.ô.n.g ngựa sao? Có thể làm chính ai muốn làm phó?
Chiêu này của hắn lần nào thử ở trong đại đội cũng hiệu quả mà! Ai biết người của đại đội Song Sơn lại không ra bài theo lẽ thường.
