Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 790
Cập nhật lúc: 30/01/2026 16:18
Lâm Đường sâu kín mà liếc nhìn cô ấy một cái.
"Hình như tớ chưa nói cái gì cả." Cô buông tay nói. Ý ngoài lời là, cô ấy quá chột dạ.
Mặt Tần Tố Khanh cứng đờ, ngay sau đó đỏ rực lên. Gương mặt nhỏ trắng nõn giường như sắp nhỏ m.á.u.
"Thật sự là không có gì." Cô nhấp môi nói.
Lâm Đường ừ một tiếng: "... Tớ tin." Mới là lạ.
Tần Tố Khanh giật giật khóe miệng, biểu tình trên mặt của cô là không tin có được không?
"Thật sự là không có gì."
"Lúc trước tớ nhờ anh ba cậu giúp một chút việc, anh ấy quên lấy tiền, nên tớ mới tới đây hỏi cậu một chút thôi."
Điều cô không nói chính là, không phải Lâm Thanh Mộc quên lấy tiền, mà là từ chối lấy tiền.
Lâm Đường hồ nghi: "Cậu... nhờ anh ba tớ giúp mua đồ vật?"
Bản thân Khanh Khanh chính là nhân viên mua sắm, chạy khắp trời nam biển bắc, có thứ gì mà cần tới anh ba cô mua hộ?! Chậc chậc, có điểm kì quái!
Tần Tố Khanh che giấu mà uống một ngụm nước trái cây. Nỗ lực giải thích.
"Không phải mua đồ. Là tớ ngẫu nhiên nghe đồng chí Lâm nói anh ấy sắp đi Hải Thị, cho nên giúp tớ tới cửa hàng bách hóa bên đó sửa đồng hồ. Ngày hôm đó tớ không mang đủ tiền, đồng chí Lâm mới bù vào giúp tớ. Đến bây giờ vẫn chưa lấy tiền sửa đồng hồ về..."
Cái đồng hồ kia là cô mua ở Hải Thị, căn bản là không sửa được chỗ này. Vốn dĩ định chờ tới lần tới đi công tác thuận tiện thì sửa luôn nhưng ngẫu nhiên biết được Lâm Thanh Mộc muốn đi Hải Thị, mới thuận miệng nói vài câu. Không nghĩ tới anh ba của Đường Đường hào phóng như vậy, nguyện ý đi thay mình một chuyến.
Cô cực thích cái đồng hồ kia, sợ để lâu rồi không sửa được, bởi vậy mới mặt dày nhờ đồng chí Lâm Thanh Mộc giúp đỡ. Sau khi sửa xong, đồng hồ về lại tay cô, tiền sửa đồng hồ lại chưa trả được.
Lâm Đường nghe là hiểu ngay. Anh ba vẫn còn nhớ thương Khanh Khanh. Cô còn tưởng rằng đã sớm từ bỏ rồi cơ. Nhưng mà cũng đúng, một mối tình đâu có dễ quên như vậy, yêu thầm cũng vậy.
"Như vậy à!" Lâm Đường nói.
Khanh Khanh gật đầu như đảo tỏi. Chính là như vậy. Cô sợ Đường Đường hiểu lầm rằng mình chiếm tiện nghi của đồng chí Lâm nên vẫn luôn rối rắm. Đến nỗi sự khác thường mờ nhạt tới như không tồn tại bị cô cô bỏ qua.
Lâm Đường thấy dáng vẻ bạn tốt sợ chính mình hiểu lầm, trong lòng yên lặng châm một cây nến cho anh ba. Chú định là phải tương tư đơn phương!
Cô hiếu kỳ hỏi: "Khanh Khanh cậu thích một người đàn ông như thế nào? A... Hỏi như vậy không được đúng lắm. Về sau cậu muốn tìm một người như thế nào?"
Trước hỏi thăm xem mẫu hình người đàn ông Khanh Khanh thích có kém xa anh ba mình hay không.
Tần Tố Khanh sửng sốt, suy nghĩ trong chốc lát, trong mắt một mảnh khát khao.
"... Hẳn là loại hình như ba tớ đi. Vẻ ngoài đẹp, có năng lực, có văn hóa, tính tình ôn nhuận, dáng vẻ vô cùng thư sinh, quan trọng nhất đó là phải đối xử tốt với tớ."
Đây là người yêu trong lý tưởng của cô.
Vẻ ngoài đẹp, có năng lực, có văn hóa...
Lâm Đường lấy từng cái so sánh với anh ba, tiếc nuối phát hiện... Anh ba không đạt tiêu chuẩn một cái nào cả. Anh trai cô hoàn toàn không giống người yêu trong lý tưởng của Khanh Khanh. Ngực thật là lạnh lẽo.
Thậm chí lỗi thời mà muốn hát một bài hát.
"Người tôi yêu, cô ấy đã có người yêu, mỗi một tấc trong lòng cô ấy, đều thuộc về một người khác..."
Cho dù cô biết như vậy không phù hợp với hiện thực, nhưng bài hát này vẫn cứ quanh quẩn trong đầu như có ma lực vậy. Nửa ngày Lâm Đường không nói chuyện.
Tần Tố Khanh còn tưởng là Lâm Đường cảm thấy chính cô yêu cầu quá nhiều, có chút ngượng ngùng.
"Có phải tớ quá lý tưởng hóa hay không?"
Lâm Đường lấy lại tinh thần nói: "Không có, có thiếu nữ nào mà không có xuân, ai cũng nghĩ tới tính tình, dáng vẻ của một nửa kia thậm chí còn có cảnh tượng hai người ở chung, chuyện này rất bình thường."
Ai dám nói cô chưa từng có?
Tần Tố Khanh đột nhiên nhìn về phía Lâm Đường, vẻ mặt đầy tò mò.
