Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 791
Cập nhật lúc: 30/01/2026 16:18
"Vậy còn cậu? Trước khi cậu có người yêu cậu có từng nghĩ tới không?"
Lâm Đường bị hỏi thì ngẩn ra một lát.
"Đương nhiên là tớ cũng nghĩ tới."
"Trước khi quen biết anh người yêu của tớ, tớ cảm thấy có khả năng cả đời tớ và nửa kia sẽ tương kính như tân. Sau khi quen biết anh ấy, mới cảm thấy đúng là anh ấy rồi, mỗi một dáng vẻ của anh ấy đều là dáng vẻ mà tớ thích."
"Cái gọi là thiên sơn vạn thủy cũng coi như phục b.út, có lẽ là do gặp được người tới muộn. Tớ và đồng chí Cố là như vậy."
Gặp được người nọ, con sông xuyên núi hết thảy thu vào đáy mắt. Từ đây, trong mắt không chứa nổi bất cứ ai khác.
Tần Tố Khanh có chút hâm mộ, cũng lại có chút ngượng ngùng. Dù sao thì dưới sự nhận thức của cô, vẫn chưa có người có thể nói mấy lời nói rộng rãi thoáng như vậy. Tình yêu gì đó, ở cái thời kỳ này, là một điều cấm kỵ. Mọi người đều tránh còn không kịp.
"Biết cậu và đồng chí Cố tốt rồi, đừng có khoe khoang." Tần Tố Khanh chua lè mà nói.
Quá khiến người ta hâm mộ.
Lâm Đường khoe khoang mà cười, sau đó nhướng mày.
"Tú ân ái, tú ân ái, ân ái càng tú càng ân ái!"
Tần Tố Khanh nghe câu này cảm thấy rất thú vị, đôi tay chống gương mặt nhỏ tinh xảo, nhìn về phía cô.
"... Khá tốt, Hy vọng về sau không khác gì cậu lắm là được."
Tìm một người mình thích và vừa khéo người đó cũng thích mình, nắm tay đi qua mưa gió cuộc đời. Chọn một căn nhà sống quãng đời còn lại, bên cạnh có hai ba tri kỷ. Cả cuộc đời này coi như không sống vô nghĩa.
Lâm Đường cười nói: "Sẽ có thôi."
Đường dài cứ từ từ, luôn có người không sợ mưa gió, băng qua núi sông, lao tới phía cô thôi.
Trong lòng Tần Tố Khanh cũng nóng lên, nhìn về phía nơi xa, khóe miệng cong lên một đường cong nhàn nhạt. Yên tĩnh trong chốc lát, cô đột nhiên há miệng.
"Đường Đường..."
Gọi một tiếng, sau đó lại ngừng lại.
Lâm Đường kinh ngạc: "Hửm?"
Ánh mắt Tần Tố Khanh hiện lên tia giảo hoạt, không có ý tứ lại mở miệng tiếp. Cố ý khiến người khác tò mò.
Hừ Hừ!
Đường Đường cứ tú ân tú ái, cô muốn trả thù cô ấy.
Trong lòng Lâm Đường ngứa ngáy, tiếp tục hỏi: "Có chuyện gì?"
Nói chuyện chỉ nói một nửa, thật sự rất phiền lòng.
Tần Tố Khanh thong thả ung dung mà uống xong ly nước trái cây, sau đó thảnh thơi mà đứng lên.
"Trước cứ tạm thời giữ bí mật đã, qua mấy ngày nữa cậu sẽ biết."
Nghĩ tới chuyện tốt mà cô nghe nói, đôi mắt sáng rực lên. Có thể đi ra ngoài cùng với Đường Đường, ngẫm lại là vui vẻ.
Lâm Đường: "..."
"Nói một nửa không được lễ phép lắm đi?" Cô nhíu mày.
Đôi tay Tần Tố Khanh vắt ra sau lưng, đi ra ngoài cửa. Vừa đi vừa nói chuyện.
"Đến lúc đó cậu sẽ biết."
Khựng lại nháy mắt, nói tiếp: "Đường Đường, bên dưới cái ly có tiền sửa đồng hồ, phiền toái cậu đưa cho anh trai cậu giúp tớ, tớ đi trước."
Nói xong thì phất phất tay rồi rời đi.
Lâm Đường nhấc cái ly tráng men lên, phía dưới có mấy tờ tiền giấy, ba khối, vừa vặn là tiền sửa đồng hồ.
Chậc chậc.
Cuối cùng anh ba cũng phải thương tâm.
Tình cảm là chuyện của hai người, cô cũng thương mà không giúp gì được.
Người không chịu được nhất đó là nhắc mãi.
Màn đêm buông xuống, Lâm Thanh Mộc và xe đã trở về. Khi về nhà mang theo một cái bao lớn.
"Sao lại mang theo nhiều đồ về như vậy?"
Lâm Thanh Mộc cười cười, lên tiếng giải thích: "Mua nhiều đâu mà nhiều, nhà ta nhiều người như vậy, khó lắm anh mới d.ư.ợ.c đi một chuyến tới phía nam, thấy cái gì cũng muốn mua. Đồ bên đó không đắt, bất tri bất giác đã mua nhiều như vậy."
Không chỉ có phụ nữ có sức mua kinh người, mà người đàn ông thời thời khắc khắc nhớ tới gia đình cũng có sức mua kinh người.
Lâm Đường bất đắc dĩ lắc đầu.
"Khẳng định mẹ sẽ lại lèm bèm nói anh."
Nếu khoa trương một chút thì có khả năng còn bị ăn đ.á.n.h.
"Sẽ không đâu." Lâm Thanh Mộc tự tại mà xoa xoa hai tay.
"Nói không chừng mẹ sẽ khen anh làm tốt đấy." Anh tràn đầy tự tin.
Lâm Đường buồn bực, cười nói: "Anh ba, ai cho anh tự tin đó?"
