Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 827
Cập nhật lúc: 31/01/2026 13:01
Thi thoảng Lâm Đường mua thịt về nhà thì người một nhà mới có thể ăn thêm một bữa, bởi vậy cho nên mọi người vẫn rất chờ mong khi được ăn thịt. Đặc biệt là thịt mỡ béo béo ngậy ngậy, ăn một miếng mà linh hồn như bay lên trời cao luôn vậy!
Lâm Thanh Thủy cười cười ăn miếng thịt kia. Chu Mai điên cuồng an ủi mình rằng đây là chồng mình ăn chứ không phải người khác, ăn thì cứ ăn đi.
Thế nhưng trong bát chỉ có tổng cộng vài miếng thịt, thiếu một miếng là trống đi một chút. Nhường một miếng thịt thì luôn có loại cảm giác không được ăn tận hứng, kỳ quái thật đấy!
Lâm Đường: Những người tham ăn đều nghĩ như vậy đấy!
Lâm Thanh Sơn ở bên cạnh tỏ vẻ xem thế là đủ rồi, thậm chí anh còn muốn xoa xoa cánh tay đang nổi da gà của mình.
Trước đó Ninh Hân Nhu phải đi tới bờ sông giặt quần áo, vừa về nhà lại nấu cơm nên vẫn chưa biết chuyện vợ chồng Chu Mai, nhìn thấy cảnh tượng sến súa này chị cảm thấy vô cùng kỳ quái. Chị nghiêng đầu hỏi Lâm Thanh Sơn bên cạnh: "Thanh Sơn, anh có cảm thấy không đúng chỗ nào không?"
Lâm Thanh Sơn liếc mắt nhìn hai vợ chồng em hai một cái, gật gật đầu,"Đúng là có chút kỳ quái." Chẳng qua trước đó anh bị người trong thôn nhờ đi kiểm tra heo nên cũng không biết chuyện của vợ chồng lão nhị.
Lâm Đường chưa ăn được mấy miếng cơm đã cảm thấy no căng. Dáng vẻ nhão nhão dính dính của vợ chồng Lâm Thanh Thủy trên bàn cơm khiến ngay cả bốn đứa nhóc Cẩu Đản cũng nói ăn xong rồi nên muốn đi ra ngoài đá bóng. Trên bàn cơm chỉ có mỗi mình cô đang cô đơn chiếc bóng, đáng thương quá đi mất! Hic...
Đúng lúc này, hổ nhỏ Cầu Cầu được nuôi ở nhà họ Lâm nên đã béo tròn trùng trục chạy tới bên chân Lâm Đường, chậm rì rì mà bò lên đầu gối cô. Lông của Cầu Cầu vừa mềm lại vừa xốp, nâng đôi mắt lấp lánh lên liếc nhìn Lâm Đường một cái sau đó mới bình tĩnh mà nhắm mắt lại.
Sau khi Cầu Cầu tới trong nhà sau thì mấy đứa nhỏ Cẩu Đản thực sự rất tò mò nên luôn vây quanh nó trong một đoạn thời gian ngắn, nhưng cho dù mới mẻ đến bao nhiêu thì cũng có lúc ngán.
Sau đó, chỉ còn có mỗi Xú Đản thường xuyên chơi với hổ con. Có thể là do vật nuôi thường giống với chủ nhân nên chúa tể sơn lâm nhí vốn dĩ phải uy phong ngời lại có tính tình y hệt như Xú Đản, còn ngoan ngoãn hơn cả mèo con nữa.
Bởi vì Lâm Đường thường xuyên đút đồ ăn ngon cho nó nên dù cô không thường xuyên ở nhà thì hổ con ngoan ngoãn cũng vẫn thích dính lấy cô. Những thứ đáng yêu luôn khiến người ta mềm lòng, đặc biệt là với con gái thì càng là như vậy. Mỗi khi Lâm Đường trở về nhà đều thích ôm Cầu Cầu.
Lúc này, thấy hổ con chủ động bò lên trên đùi mình nên Lâm Đường vui vẻ duỗi tay vuốt ve cái đầu lông xù xù của nó mấy cái. Cô thở dài một hơi, nhỏ giọng nói: "Ài, trong nhà này chỉ có hai ta là đồng bệnh tương liên thôi! Nhưng mà chờ đến khi em lớn lên, tìm đối tượng cho mình rồi sinh ra một nhãi con thì sẽ không cô đơn nữa." Hừm, Cầu Cầu vẫn đáng thương nhất, dù sao thì cô... cũng có bạn trai rồi mà.
Cơm nước xong, mọi người nhà họ Lâm bắt đầu bận việc của mình.
Lâm Đường thấy trời nắng như vậy mà cha mẹ vẫn muốn đi ra ngoài làm việc thì hơi nhíu mày: "Cha, mẹ, bây giờ trong nhà đâu còn thiếu chút lương thực này nữa đâu! Trời nắng nóng như thế này hai người nên nghỉ ngơi đi, lỡ như bị bệnh thì sao?"
Tuổi của cha mẹ cũng đều lớn rồi, cô thực sự rất không yên tâm khi để họ làm những công việc nặng nhọc ngoài ruộng kia. Thế nhưng cô đã nói vài lần rồi mà hai vợ chồng già chỉ đồng ý ngoài miệng chứ vẫn không hề nghỉ ngơi ở nhà, quyết tâm thực hiện phương châm ' Con nói là việc của con, lần sau cha mẹ vẫn sẽ làm như vậy nữa"
một cách triệt để!
