Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 828
Cập nhật lúc: 31/01/2026 13:01
Lý Tú Lệ nghe thấy con gái quan tâm mình và chồng như vậy thì trong lòng vô cùng ấm áp dễ chịu, cười tươi trả lời: "Yên tâm đi, trong lòng mẹ và cha con hiểu rõ mà! Cha mẹ còn phải làm chỗ dựa cho con nữa, sao có thể không màng đến thân thể của mình được? Từ khi các con đều có tiền đồ, mẹ và cha con đều không cố gắng kiếm nhiều công điểm nữa mà khi mệt mỏi thì sẽ nghỉ ngơi, không làm quá mức nữa. Hơn nữa, thức ăn trong nhà đầy đủ lại có rượu dưỡng sinh con làm nên thân mình của mẹ và cha con khỏe mạnh lắm, con đừng nhọc lòng!"
Lâm Lộc cũng nói: "Đúng vậy con gái, cha và mẹ con cộng lại cũng hơn một trăm tuổi rồi, sao có thể không đúng mực được? Thời tiết nắng thì nắng thật, nhưng... không phải còn có cái này hay sao?"
Dứt lời, ông lấy một miếng dán mát lạnh ra rồi nói tiếp: "Thứ này thực sự dùng tốt lắm luôn, dán một lần thôi là mát mẻ nguyên cả một ngày. Mùa hè năm nay đúng là thoải mái hơn mọi năm không ít!" Ngoài miếng dán mát lạnh ra thì còn cả t.h.u.ố.c chống muỗi mà con gái làm nữa.
Giống mùa hè năm vừa rồi vừa nóng lại nhiều muỗi, giày xéo con người nhất. Năm nay thì khá hơn nhiều!
Không nghĩ tới thế mà Lâm Lộc ông sẽ có một ngày như vậy, thật sự là phần mộ tổ tiên phù hộ!
Lý Tú Lệ thấy chồng mình mang miếng dán lạnh kia ra, lông màu dựng lên.
"Sao ông còn đút thứ bảo bối này trong túi, đ.á.n.h rơi mất thì phải làm sao? Không phải đã nói với ông là dán xong thì hẵng ra cửa sao? Lão già ông có phải lại muốn đi ra ngoài khoe khoang hay không? Tôi nói cho ông biết, không được! Nếu ông đi gây phiền toái cho con gái, tôi không thuận theo đâu..."
Miếng dán mát lạnh Đường Đường làm ra vô cùng thần kỳ. Một miếng nho nhỏ, dán vào một cái là chẳng nhìn thấy gì hết, mấu chốt là dán lên làm cả người mát lạnh.
Khẳng định là làm nó không dễ dàng.
Một đám người trong thôn chưa hiểu sự đời, nhìn thấy thứ này vừa dán đã biến mất nói không chừng còn sợ tới mức bắt tay băm xuống mất. Cho nên bà đã sớm nhắc nhở người nhà, chuyện miếng dán lạnh không thể nói ra ngoài bất cứ một câu nào cả.
Ai dám nói người đó chịu nóng.
Người nhà họ Lâm cũng biết tốt xấu, cả đám coi lời Lý Tú Lệ nói là thánh chỉ, non nửa tháng cũng chưa xảy ra sai lầm gì. Lúc này lại nhìn thấy Lâm Lộc muốn mang miếng dán lạnh đi ra ngoài, vậy nên bà không bùng nổ được sao?!
Lâm Lộc bị vợ trừng mắt cứ phải gọi là ủy khuất.
"Đây là tôi đi lấy cho bà."
"Cái trên người của bà không phải sắp hết thời gian sao, tôi mới nghĩ ngợi chút tìm thời điểm không có ai ở trong ruộng thì dán lên cho bà..."
Lý Tú Lệ nghe ra biết mình hiểu lầm, có chút ngượng ngùng. Ngoài miệng lại cứng rắn nói: "... Vậy sao ông không nói sớm."
Lâm Lộc biết mình không cách nào nói lý lẽ với phụ nữ, chỉ phải cười lành đầu hàng: "Là tôi không đúng."
Lý Tú Lệ ăn mềm không ăn cứng, thấy vậy thì mỉm cười.
"Chỉ ông biết ăn nói."
Lâm Đường ăn một miếng cơm ch.ó lạnh lẽo, nhớ tới đồng chí Cố của cô. Cố Doanh Chu rúc ở nhà vuốt mèo đ.á.n.h cái hắt xì. Tiểu tổ tông vừa khéo bị anh phun vào, lông cả người dựng hết lên, sau đó nó liền cho kẻ hót phân một ánh mắt ghét bỏ.
Ánh mắt kia vừa lúc bị Cố Doanh Chu thấy được. Cố Doanh Chu duỗi tay ra bóp mạch m.á.u sau cổ của tổ tông này.
Trên mặt con mèo con lộ ra vẻ mờ mịt, tựa hồ vẫn chưa phản ứng lại được sao tự dưng tầm mắt lại thay đổi. Nó duỗi tứ chi, mềm mại kêu meo meo.
Lấy lòng mà nhìn qua 'quan hót phân'.
Cố Doanh Chu không chịu nổi dáng vẻ đáng yêu mềm mại của nó, nhẹ nhàng cười một tiếng.
"... Quả thực thành tinh rồi."
Còn tinh quái hơn cả đại tổ tông trong nhà kia.
"... Meo meo?" Tổ tông nhỏ thấy 'quan hót phân' ngây ngẩn cả người, lại kêu ra tiếng.
Cố Doanh Chu hoàn hồn, đặt con mèo lên ghế sô pha. Bắt đầu mân mê làm rương hành lý cho Lâm Đường. Suy xét tới cô gái nhỏ phải đi tới nơi xa như Hải Thị, cũng không thể cõng hay xách theo hành lý được, nên anh tìm tài liệu làm cho cô cái rương to có thể kéo được.
