Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 872
Cập nhật lúc: 01/02/2026 14:02
Luyến tiếc không muốn tính sổ với Cố Doanh Chu liền đem tất cả những chuyện này đổ hết lên đầu của Lâm Đường.
Trong lòng cô ta hận tới mức c.ắ.n nát thịt mềm trong miệng. Hồ ly tinh! Nếu không phải tại con hồ ly tinh trước mắt này, tại sao anh Doanh Chu lại nói chuyện không để cho cô ta chút đường lui nào như thế?!
Quá xấu xa rồi, con hồ ly tinh này quá xấu xa rồi!
Cố Doanh Chu luôn luôn không thích lưu lại hậu hoạn. Ở trong mắt anh, những thứ này có lần hai sẽ có lần ba lần bốn.
Hồi sáng anh vừa mới cảnh cáo Uông Mạn Châu một lần, ả ta không nghe vào tai. Thậm chí còn nhào tới trước mặt Đường Đường. Điều này thuyết minh căn bản Uông Mạn Châu không để lời nói của anh ta vào trong lòng.
Như vậy thì anh cũng chỉ đành dùng phương pháp của mình để giải quyết vấn đề. Cảnh cáo Uông Mạn Châu xong thì Cố Doanh Chu dẫn theo Lâm Đường rời đi. Đi tới một nơi ít người.
Cố Doanh Chu thấy Lâm Đường không nói lời nào, cho rằng cô gái nhỏ còn đang giận dỗi. Giữ c.h.ặ.t t.a.y cô lại, ngữ khí chân thành nói: "Đường Đường, nếu như trong lòng em không thoải mái thì cứ nói hết ra, đừng giữ lại buồn bực ở trong lòng, không tốt cho thân thể."
"Việc này là do anh xử lý không tốt." Anh dứt khoát lưu loát nhận sai.
Nhưng mà, trong cuộc sống sinh hoạt rất khó tránh phải những kẻ thiểu năng trí tuệ không nghe hiểu được tiếng người, đây cũng là chuyện không có biện pháp nào.
"Anh chưa từng nhận hay có em gái, về sau cũng sẽ không."
Lâm Đường cũng không để ý. Cô vừa thấy được thái độ của Cố Doanh Chu là biết khẳng định trong lòng người đàn ông cũng đau khổ thấu trời, hết thảy những chuyện này đều tại người phụ nữ kỳ ba tự mình đa tình kia.
Cô không nói chuyện chỉ là đang nghĩ một số chuyện.
"Em không để ý đâu." Cô cười nói.
"Thái độ của anh em thấy rất rõ ràng, không tồi, tiếp tục bảo trì." Lâm Đường vỗ vỗ cánh tay người đàn ông, nghiêm túc cổ vũ anh.
Cố Doanh Chu: "..."
Cũng không có được an ủi.
"Cũng không có, em cho anh là vàng đấy à, ai thấy cũng phải cấu lấy một miếng đem về nhà." Cố Doanh Chu xoa bóp giữa mày, bất đắc dĩ nói.
Lâm Đường tỏ vẻ không hề tán đồng với lời này của anh.
"Vàng nào so được với anh chứ, anh còn trân quý hơn so với vàng nhiều, cho em hẳn một núi vàng em cũng không đổi." Cô nói tự nhiên như vậy.
Tục ngữ nói, bảo vật vô giá dễ có nhưng khó kiếm được tình lang.
Tài phú chính bản thân cô có thể kiếm được, nhưng để kiếm được một người bầu bạn có tam quan phù hợp, phẩm hạnh đoan chính thì không dễ dàng chút nào cả.
Chúng sinh có muôn ngàn tỉ vạn người, có thể gặp được một người, hiểu nhau, bên nhau, yêu nhau không biết phải tiêu hao bao nhiêu duyên phận gặp thoáng qua rồi.
Tích duyên đều dùng hết rồi.
Cố Doanh Chu nghe vậy thì ngẩn ra, ý cười trên khóe miệng dần dần gia tăng. Gương mặt thanh tuyển như trong hàng ngàn vạn bức tranh thủy mặc.
Lang diễm độc tuyệt, tuyệt thế vô song.
"... Miệng em bôi mật hay sao, bằng không sao lại ngọt ngào như vậy." Anh cười trêu chọc lại.
Lâm Đường chớp chớp mắt, đôi mắt trong sáng lung linh rực rỡ nhìn anh.
"Có ăn mật hay không, về sau anh thử..."
Thử xem sẽ biết.
Nửa câu phía sau chưa nói xong, Cố Doanh Chu như biết cô gái nhỏ sẽ nói ra những lời làm mình nứt vỡ vì xấu hổ, vội vàng duỗi tay che miệng cô lại.
"Tổ tông của anh ơi, đừng nói nữa." Ngữ khí của anh tràn đầy bất đắc dĩ.
Quyến rũ người ta không thành ngược lại còn bị tán lại.
Đây là tiết tấu cả đời này anh sẽ đều bị áp!
Lâm Đường bắt lấy tay Cố Doanh Chu, mười ngón tay đan vào tay anh. Cứ gặp phải người thì sẽ buông ra, không có ai lại tiếp tục nắm tiếp. Không chê phiền một chút nào cả.
Giờ khắc này, hai người ấu trĩ giống hệt như một đôi học sinh cao trung đang yêu đương vụng trộm.
Con đường về này cũng không dài, hai người đi rất chậm. Khi trở lại nhà khách lần nữa. Lâm Đường nhận sách mua cho người nhà mình từ trong tay Cố Doanh Chu, cười nói: "Được rồi, anh mau trở về đi thôi, hôm nay vất vả cho anh rồi. Buổi tối trước khi đi ngủ đừng quên uống một chén rượu t.h.u.ố.c, đảm bảo ngày mai anh lại là một thanh niên vô cùng có tinh thần."
