Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 873
Cập nhật lúc: 01/02/2026 14:02
Một ngày hôm nay rảnh rỗi, mấy ngày phía sau sẽ không có thời gian. Cố Doanh Chu cũng biết rõ chuyện này trong lòng.
"Ừm, em cũng nghỉ ngơi sớm một chút."
Nói xong với nhau, Lâm Đường đi về phòng. Mới vừa đi được vài bước, giọng nói vui sướng của Tần Tố Khanh truyền tới.
"Đường Đường!"
Lâm Đường dừng chân, quay đầu lại. Thấy Tần Tố Khanh xách theo bao lớn bao nhỏ đi vào cửa lớn nhà khách.
"Cậu đi đâu, sao lại nhiều đồ vật như vậy?" Lâm Đường tiến lên nhận lấy cái bao lớn nhất trong tay cô, hỏi.
Tần Tố Khanh miệng thì thở hồng hộc, trên mặt lại tràn ngập hưng phấn.
"Cái gì cũng có, khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, không thể mua đủ hay sao?"
Đừng nói trong nhà không thiếu cái gì cả. Đối với cô mà nói, chỉ cần cô đi ra ngoài đi dạo là sẽ cảm thấy trong nhà cái gì cũng thiếu. Tựa như quần áo trong phòng, giày, một năm bốn mùa đều thiếu một cái. .
Lâm Đường tỏ vẻ bản thân mình rất hiểu.
"Ừm, không có tật xấu."
Mua xong là sẽ hối hận, trước không nói tới thịt đau, mà riêng bản thân chuyện tiêu tiền này đã khiến bản thân rất vui vẻ rồi.
Đời sau cũng có cách nói, tiêu tiền trị được bách bệnh. Cho nên từ xưa tới nay điểm này chính là một mạch truyền thừa.
Khi nói chuyện, hai cô gái nhỏ quay trở lại phong phòng.
Tần Tố Khanh lấy từ trong đống đồ mình mang về một cái kẹp tóc rất xinh.
"Đường Đường, cái kẹp tóc này tặng cho cậu, tớ đã chọn một hồi lâu, cậu có thích không?"
Lâm Đường không có lý do gì mà không nhận, ý cười doanh doanh nói: "Thích, cảm ơn cậu."
Cái kẹp tóc này rất tinh xảo, tản ra ánh sáng nhàn nhạt, mặt trên có đính chân trâu tinh tế thủ công. Tinh xảo, đáng yêu.
Rất khó có cô gái nào không thích. Lâm Đường là người yêu cái đẹp, đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Tuy rằng cô không thiếu cái gì cả, nhưng tâm ý của bạn tốt dù sao cũng không giống nhau. Một cái kẹp tóc này là ba đồng tiền, ở hoàn cảnh một cân thịt heo tốn hai mao tiền, đối với rất nhiều người mà nói thì đây được tính là mặt hàng xa xỉ.
Một tháng lương của Tần Tố Khanh không tới ba mươi khối cũng không tính toán mấy điểm tiền trinh này. Khó đụng tới thứ mình thích, cô c.ắ.n răng mua một lượt ba cái.
Thấy Đường Đường thiệt tình thật lòng thích, Tần Tố Khanh vui vẻ không thôi.
"Cậu thích là tốt rồi."
Lâm Đường dùng hành động để thay thế lời nói. Trực tiếp dùng cái kẹp tóc kẹp lên mái tóc.
Ở niên đại vật tư thiếu thốn, một cái dây buộc tóc màu đỏ cũng đã là sự tồn tại đi đầu trào lưu. Cái kẹp tóc thủ công tinh xảo này, tất nhiên là không cần phải nói.
Lâm Đường trong nháy mắt cảm thấy mình là nhãi con đi đầu Hải Thị, là cái loại mà đỉnh đầu phát ra ánh sáng ấy.
"Đẹp không?" Lâm Đường cong đôi mắt ngập nước, hỏi.
Tần Tố Khanh điên cuồng gật đầu, đồng thời tặng kèm cả ánh mắt lấp lánh.
"Đẹp, vô cùng đẹp."
Năm đó khi còn thi đại học cô đã muốn làm bạn của Lâm Đường trông xinh đẹp nhất kia. Nhưng, bạn học Lâm Đường vô cùng ngạo kiều. Cả ngày chỉ biết ôm sách để xem.
(ó-ò)
Cô chỉ có thể nhìn "Đường" mà than thở, trong lòng mắng to mình là một học tra.
Nhưng lại không dự đoán được sau khi đi làm lại được làm chung một chỗ với Lâm Đường, trở thành bạn tốt. Phần hữu nghị này, cô muốn gắn bó cả đời! Nghĩ tới khi hai người từ từ già đi còn có thể tay khoác tay nhau.
Lâm Đường là loại người mà người khác đối với mình tốt một chút thì mình sẽ trả lại gấp 10. Đứng dậy, lấy ra từ trong bao một cái hộp nhỏ màu trắng.
"... Đây là kem chống nắng, tặng cho cậu, dùng phối hợp với kem dưỡng da mặt sẽ không mụn cũng không có dầu. Không phải cậu luôn đi ra ngoài hay sao, dùng cái này bảo vệ da."
Mùa này Hải Thị vừa ẩm ướt vừa nóng, hôm nay mặt trời vô cùng gay gắt, cô đã quên bôi kem chống nắng, mặt phơi đến nóng rát. Nghĩ tới Khanh Khanh còn phải đi ra ngoài chạy mấy ngày liền, Lâm Đường liềm muốn đưa cho bạn tốt một lọ kem chống nắng.
Kem chống nắng bảo vệ da, không bao giờ là thừa cả.
Trên mặt Tần Tố Khanh lộ ra nụ cười vô cùng tươi tắn. Nhanh ch.óng nhận lấy, cất đi. Bám lấy cánh tay Lâm Đường, thân mật dựa đầu vào trên vai cô.
"Đường Đường, cậu thật là tốt!"
Lâm Đường chỉ cười không nói chuyện. Thật lòng thì mới có thể đổi lấy thật lòng được.
-
