Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 892
Cập nhật lúc: 01/02/2026 14:05
Đi qua cổng sắt và rừng trúc nhỏ, hai vợ chồng già nhà họ Nguyễn đều vui vẻ chạy ra chào đón. Nguyễn lão phu nhân tiến lên giữ c.h.ặ.t lấy tay Lâm Đường, cười hiền từ nói: "Cuối cùng Đường Đường cũng tới rồi, bà còn tưởng rằng cháu bận chuyện gì đó nên phải trì hoãn đấy!"
Bà quay sang thì nhìn thấy đồ vật trong tay Cố Doanh Chu, vội nói: "Tới thì tới là được rồi, sao lại mang theo nhiều đồ vật như vậy làm gì!"
Lâm Đường có ấn tượng rất tốt với Nguyễn lão phu nhân, vội đỡ lấy cánh tay bà rồi nở nụ cười xinh đẹp,"Đây là việc nên làm mà bà."
Nguyễn lão gia t.ử: "Đừng nói nữa, ăn cơm trước đi đã! Cơm nước xong sớm để Doanh Chu và Đường Đường nghỉ ngơi trong chốc lát."
"Đúng đúng đúng, ăn cơm trước đã." Nguyễn lão phu nhân kéo Lâm Đường vào trong nhà sau đó lại dẫn cô đi vào phòng vệ sinh, vừa đi vừa nói chuyện: "Đường Đường, trên đường nóng lắm đúng không? Bà dẫn cháu đi rửa mặt trước. Cơm nước xong thì cháu ngủ một lát cho đỡ mệt, phòng đã chuẩn bị xong hết rồi."
Nguyễn lão gia t.ử thấy vậy thì bất đắc dĩ lắc lắc đầu đi theo sau.
Cố Doanh Chu: "..."
Đây là lần đầu tiên bạn gái của cháu ngoại tới nhà chơi nên Nguyễn lão phu nhân đã bảo Tú Anh chuẩn bị một bữa cơm trưa vô cùng phong phú. Thịt kho tàu thì chắc chắn là không thể thiếu, ngoài ra còn có rất nhiều món khác như sườn heo chua ngọt, thịt vụn cà tím, đậu hủ Ma Bà, ...
Trên bàn cơm là những món ăn đầy đủ cả sắc hương vị, Lâm Đường chỉ nhìn thôi mà đã thấy đói bụng rồi. Cô ngượng ngùng nói: "Cơm trưa phong phú quá, để ông nội Nguyễn và bà nội Nguyễn phải tiêu pha rồi!" Tuy ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng cô thực sự vô cùng ấm áp và vui vẻ, bởi vì người nhà của bạn trai đều coi trọng mình.
Nguyễn lão phu nhân ra hiệu ý bảo cô ngồi xuống, trên mặt tràn đầy tươi cười đáp: "Không lãng phí chút nào, bà và ông nội Nguyễn của cháu cũng muốn ăn mà! Hiếm lắm cháu và Doanh Chu mới tới đây chơi một lần, đương nhiên là phải làm nhiều món ngon một chút rồi."
Bà chỉ nói thế chứ bình thường không hề như vậy, ba ngày được ăn một bữa thịt đã tính là rất không tệ rồi. Tuy Hải Thị có tiền nhưng cả nước đều thiếu vật tư như nhau. Có tiền có phiếu đều cũng chưa chắc đã mua được vật tư, làm ra một bàn đồ ăn phong phú như thế này hẳn là phải phí rất nhiều sức lực.
Lâm Đường chỉ có thể ngọt ngào nói lời cảm ơn: "Cảm ơn ông bà ạ!"
Nguyễn lão gia t.ử: "Người một nhà không cần phải khách khí như vậy làm gì, ăn cơm trước đi."
Sau khi lão gia t.ử động đũa thì Cố Doanh Chu nhanh ch.óng gắp hai miếng thịt kho tàu cho Lâm Đường,"Tay nghề của thím Tú Anh không tệ, em nếm thử đi."
Lâm Đường đã quen được anh gắp đồ ăn cho nên cũng không cảm thấy gì, đôi mắt lấp lánh hơi cong cong,"Được rồi, em tự gắp được mà, anh cũng mau ăn đi!"
Nguyễn lão gia t.ử và Nguyễn lão phu nhân ngồi bên cạnh nhìn hai người đến mức cười ra đầy mặt nếp nhăn. Thật tốt quá!
Cơm nước xong, lão phu nhân thúc giục Cố Doanh Chu dẫn Lâm Đường đi tới phòng cho khách để nghỉ ngơi, hai vợ chồng già ngồi ở phòng khách nói chuyện phiếm.
Nguyễn lão phu nhân nhàm chán không có việc gì làm nên bèn sửa sang lại chỗ quà mà cô gái nhỏ mang tới. Trái cây, bánh keno, đường đỏ, rượu t.h.u.ố.c, dầu cù là, t.h.u.ố.c lá và rượu cũng có. Nhìn qua cũng biết là đã tốn rất nhiều tâm tư để chuẩn bị!
Nguyễn lão thái thái cười đến mức không khép miệng được,"Ai da, Đường Đường thật là có lòng, Doanh Chu tìm được một cô vợ tốt rồi!"
Nguyễn lão gia t.ử thăm dò mà liếc qua túi quà một cái rồi cười hì hì đầy vui vẻ. Ông làm bộ làm tịch ho khan một tiếng rồi ra vẻ rụt rè hỏi: "Trong đó là những gì vậy?"
"Ông hỏi cái này để làm gì?" Nguyễn lão thái thái trưng ra vẻ mặt vô cùng hoài nghi, nhưng cũng không gạt ông mà nói thẳng ra những thứ trong túi.
