Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 893
Cập nhật lúc: 01/02/2026 14:05
Nguyễn lão gia t.ử nhớ rõ các đồ vật trong lòng, ngồi thẳng dậy bình tĩnh mà uống trà một lát rồi đột nhiên đứng phắt lên. Ông làm ra vẻ thuận miệng nói: "Lâu lắm rồi không tâm sự cùng với lão Cố, tôi đi gọi điện thoại cho ông ấy một lát đây."
Nguyễn lão phu nhân bớt thời giờ mà nâng mắt lên, liếc mắt một cái đã nhìn thấu ý định của bạn già. Bà cạn lời mà giật giật khóe miệng,"Muốn đi thì cứ đi đi?" Còn không phải chỉ là muốn đi khoe khoang thôi sao? Nói dễ nghe ghê.
Nguyễn lão gia t.ử đối diện với ánh mắt nhìn thấu tất cả của vợ nhưng biểu tình không hề biến đổi chút nào, đúng lý hợp tình mà nói: "Tôi phải nói cho lão Cố nghe tin tức của Doanh Chu thì ông ấy mới yên tâm được chứ!"
Nguyễn lão phu nhân: "..."
Nguyễn lão gia t.ử thấy bạn già không còn lời nào để nói thì trên mặt lộ ra vẻ đắc ý, thong thả ung dung đi mất.
Cố lão gia t.ử nhận được điện thoại của ông thông gia thì sự sốt ruột và cạn lời trong lòng không thể nào tan đi được.
Lâm Đường được sắp xếp ở phòng bên cạnh của Cố Doanh Chu. Sau khi rửa mặt đơn giản một chút, nghĩ đến buổi chiều còn phải đi tới hội trường để học tập nên cô nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.
-
Bên kia, sau khi nhận được điện thoại của Cố Doanh Chu thì Trần Phong lập tức sắp xếp.
Anh ấy là người không hề yêu thích học tập mà chỉ thích buôn bán, hàng năm đều trà trộn ở chợ đen. Có thể nói, Cố Doanh Chu nhúng tay được vào chợ đen ở huyện An Bình để đầu cơ trục lợi vật tư có quan hệ rất lớn với người này.
Đàn em số một nghe được nhiệm vụ mà lão đại vừa tuyên bố thì trên mặt xuất hiện một dấu chấm hỏi to đùng,"Anh Phong ơi, điều tra Uông Mạn Châu làm gì vậy? Cô ta có liên quan đến đơn hàng sắp tới của chúng ta à?"
Trần Phong trừng lớn đôi mắt, đáp: "Hừ! Cậu cảm thấy đám sa cơ thất thế như nhà họ Uông sao tự nhiên lại có thể có nhiều vật tư như vậy được? Nghĩ cái gì vậy hả?! Uông Mạn Châu đắc tội anh em tốt của anh, điều tra thử xem gần đây cô ta có phạm tội gì không để bắt vào nhà giam mấy ngày."
Đàn em số một nghe vậy thì sửng sốt, ấp úng hỏi: "... Nếu Uông Mạn Châu không phạm tội thì phải làm sao bây giờ?"
Trần Phong cáu gắt hỏi lại: " Thằng nhóc lia, cậu già rồi nên bị ngốc à? Không phải mấy ngày hôm trước cậu còn nói Uông Mạn Châu lấy đi hai bình có ga bình của cửa hàng nhà người ta hay sao? Chẳng lẽ chuyện này không phải là phạm tội à?"
Bình nước có ga là tài sản tập thể, nếu lấy đi mà không ai so đo thì không tính, nhưng nếu có người có ý xấu thì ít nhất cũng bị bắt lại giáo d.ụ.c mấy ngày.
Đàn em số một thấy lão đại không còn kiên nhẫn nữa thì đứng thẳng tắp nói: "Lão đại ơi anh yên tâm đi, em sẽ đi tra ngay! Nhất định sẽ làm tốt nhiệm vụ này." Nói xong thì nhanh ch.óng chạy mất.
Trần Phong nhìn cửa phòng trống rỗng mà mệt mỏi xoa bóp giữa mày, nghĩ đến việc thằng nhóc kia làm việc cũng khá tốt thì hơi thoáng yên lòng. Vất vả lắm Doanh Chu mới tìm đến nhờ mình một lần, nhất định phải làm thật tốt mới được.
Uông Mạn Châu vẫn chưa biết chỉ vì một bình nước có ga mà ả ta sắp phải vào Cục Cảnh Sát, lúc này ả vẫn đang tức giận mà c.ắ.n thịt ở tiệm cơm.
Bình An nhìn dáng vẻ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi của bạn tốt thì hiếu kỳ nói: "Mạn Châu, cậu làm sao vậy?" Vừa hỏi cô ta vừa c.ắ.n một miếng thịt heo, ngon đến mức nheo cả mắt lại. Thịt không tốn tiền thơm ghê cơ!
Uông Mạn Châu chọc chọc cơm trong bát, bực bội nói: "Không có gì đâu."
Bình An đổi một câu hỏi khác: "Sao lần này cậu gọi nhiều đồ ăn thế? Phát tài rồi hả?" Một bàn năm món ăn tốn hơn một tháng tiền lương mà cũng nỡ ăn nữa, chậc chậc!
Uông Mạn Châu thấy được sự hâm mộ trong ánh mắt của Bình An thì trong lòng có chút đắc ý nói: "Mình thì có thể phát tài gì được? Còn không phải là cậu của mình sợ mình bị đói nên mới trợ cấp cho mình hay sao?"
