Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 907
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:13
Cảnh Dịch không để ý chút nào rồi đột nhiên đi về phía lão Dương.
"Lão Dương, tôi là Cảnh Dịch." Anh ấy hơi gật đầu, khách khí nói.
Lão Dương thấy Cảnh Dịch thì rất khiếp sợ, vội vàng đứng lên.
"Phó cảnh trưởng Cảnh, sao anh lại tới đây?"
Cảnh Dịch là lãnh đạo bên trên quản lý kinh tế. Lúc trước lão Dương tiếp nhận hạng mục nghiên cứu đã từng gặp qua anh. Đối với người một nhà, nụ cười xa cách trên mặt Cảnh dịch trở nên ôn hòa chân thật.
Anh cười nói: "Lão Dương cho cái thứ kia, sao tôi có thể không đích thân tới nơi này một chuyến?"
Đó chính là thứ đồ quan trọng có thể đổi mới ngành công nghiệp dệt may. Mà đi một chuyến này không chỉ có anh mà lãnh đạo phía trên của anh cũng không yên lòng.
Lão Dương thấy bên trên coi trọng như vậy thì hai mắt sáng lên.
"Hôm nay anh tới đây là?"
Cảnh Dịch cũng không úp úp mở mở: "Tới giáp mặt ngài để nói về chuyện máy móc tự động."
Lâm Đường ngồi ở trong góc vừa dùng khăn giấy để lau khô ngón tay. Nghe được lời Cảnh Dịch nói thì ánh mắt lóe lên, đáy mắt hiện ý cười rất sâu.
Băng truyền tự động mà được tạo ra thì đất nước kia không kiêu ngạo nổi nữa. Những thứ khác không nói nhưng ngành công nghiệp dệt may nhất định có thể đuổi kịp bọn họ.
Lão Dương còn chưa kịp nói chuyện thì Kỹ thuật viên đứng bên cạnh đã sốt ruột.
Nhìn Cảnh Dịch có khí độ bất phàm, lớn gan nói: "... Chúng ta có thể nghe cùng nhau được không?"
cảnh Dịch ngẩn người ra, cười cười: "Có thể."
Đều là đồng bào còn là kỹ thuật viên, có cái gì không thể nghe chứ. Kỹ thuật trung tâm cũng không tiết lộ ra mà.
"Lão Dương, làm phiền ngài giới thiệu cho mọi người một chút về máy móc tự động." Cảnh Dịch nói.
Lão Dương cười lắc lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía Lâm Đường ở bên cạnh.
"Việc này vẫn phải cần đồng chí tiểu Lâm của chúng tôi ra mặt, tôi tin tưởng rằng qua lời giới thiệu của cô ấy mọi người sẽ có nhận thức ban đầu toàn diện hơn về chuyện máy móc tự động."
Cô gái trẻ có mồm miệng lanh lợi, đầu óc linh hoạt, thích hợp làm chuyện như thế nào nhất. Cái này gọi là sử dụng tài nguyên hợp lý! Đến nỗi tên học trò có chút khờ của ông thì ông hoàn toàn không nghĩ tới.
Lâm Đường: "..."
Thấy trong mắt thầy chỉ có Lâm Đường mà không có mình - Kiều Thành: "!!"
Mất đi một cơ hội ra mặt... Sợ không phải là anh nhận một ông thầy giả đấy chứ?
"A?" Cảnh Dịch theo ánh mắt lão Dương nhìn về phía Lâm Đường.
Chỉ một cái liếc mắt này, ngoài ý muốn phát hiện cái cô gái thoạt nhìn vẫn chưa thành niên trước mắt này rất là quen thuộc. Như thể là đã từng quen biết...
"Vị đồng chí này có thể sao?" Ngữ khí anh ôn hòa hỏi.
Lão Dương tin tưởng Lâm Đường không phải là bình thường.
"Đương nhiên là được."
Dứt lời, nhìn Lâm Đường nói: "Đồng chí tiểu Lâm, tôi tin tưởng cô, không cần câu thúc, cứ lớn mật nói lên."
Lâm Đường gật đầu đứng lên.
Nhìn đông đảo các tiền bối ngồi vây quanh chiếc bàn gỗ trước mặt, hơi khom lưng xuống cúi chào.
"Cảm ơn lão Dương đã cho tôi cơ hội chia sẻ lần này cũng cảm ơn các vị tiền bối đồng ý tin tưởng tôi..."
Khách khí mà nói hai câu mở đầu, cô đi tới trước cái bảng đen lớn đặt cạnh bàn. Viết lên bảng một cái mô hình sơ lược giản dị.
"Đây là bản vẽ đơn giản mô hình máy tự động của xưởng chúng tôi, chiều dài ước chừng sáu mét, chiều cao khoảng hơn một mét, khoang tầm 0,8 mét, tổng linh kiện rơi vào khoảng hơn 7000... Dựa theo bước đầu nghiên cứu, cái máy này có thể thỏa mãn công việc, tự động bổ xung, tự động chắp đầu, tự động cắt đoạn chờ yêu cầu tự động hóa cao hơn..."
Người thạo nghề chỉ cần nhìn thử là biết có thể hay không.
Lâm Đường vừa mở miệng đã hấp dẫn ánh mắt mọi người nhìn lại đây.
Từ lý thuyết thiết kế máy tự động tới đặc sắc của máy móc, lại tới cải tiến kỹ thuật, giải thích vô cùng kỹ càng tỉ mỉ. Đừng nói người đang ngồi ở đây đều là người trong nghề, cho dù là người ngoài nghề cũng có thể nghe hiểu được.
Tóm lại là chỉ với một câu, máy móc tự động hóa hoàn toàn đã biến thành sự tồn tại mang hy vọng siêu việt cho hội trường triển lãm máy móc ngày hôm nay!
