Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 908
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:13
Đáy mắt những nhân viên kỹ thuật và lão Dương nhấc lên một mảnh sóng gió. Đợi Lâm Đường ngừng nói, mở miệng hỏi đầu tiên: "Vị đồng chí này nói rất rõ ràng, vất vả rồi."
"Máy tự động mà được chế tạo ra khẳng định sẽ vô cùng to lớn. Chỉ là tôi có cái vấn đề này, máy móc này có thể giải quyết được nan đề về kỹ thuật hay không? Nếu như có, chúng ta có thể cùng nhau tham thảo một phen."
Điều ông muốn đó là cho dù không lập tức giải quyết được thì sau khi đã biết nan đề về kỹ thuật, rồi sau khi về nghĩ ra cái gì hoặc là tìm được tư liệu có thể tham khảo, nói không chừng còn có thể giúp đỡ được.
Tư tưởng giác ngộ của thế hệ trước rất cao, chỉ cần có lợi với đất nước, trong lòng sẽ không có nửa phần tư d.ụ.c nào cả.
Nói tới giải quyết vấn đề kỹ thuật, lão Dương than nhẹ một cái.
"Thật là có vấn đề kỹ thuật cần giải quyết."
Cảnh Dịch lên tinh thần, hỏi ông: "Là cái gì?"
Mọi người đang ngồi đều bị máy móc tự động trong miệng Lâm Đường mê hoa cả mắt. Hận không thể để thứ này biến ra ngay lập tức. Cũng vô cùng chờ mong mà nhìn lão Dương.
Lão Dương trả lời: "... Là bánh lệnh tâm."
Giọng nói rơi xuống, xung quanh bỗng dưng tĩnh lặng. Là bánh lệnh tâm ư? Một cái linh kiện tương đối khó gia công, không nói tới hình thù kỳ quái, ở giữa còn có cái máng lươn yêu cầu độ tinh vi vô cùng cao.
Lấy kỹ thuật trước mắt, xác thật khó đột phá.
Mà loại linh kiện chi tiết này thì Cảnh Dịch không hiểu lắm. Nhưng mà nhìn vẻ mặt khó sử của các vị kỹ thuật viên, cũng nhìn ra chút gì đó.
"Về mặt kỹ thuật chúng tôi không thể giúp cái gì được nhưng nếu các vị muốn được duy trì những mặt khác thì nếu có thể giúp được chúng tôi sẽ dốc toàn lực."
Lão Dương được lãnh đạo bên trên khẳng định chắc chắn, trong lòng vô cùng vui mừng, điều này thuyết minh các lãnh đạo coi trọng nghiên cứu của bọn họ nhiều.
"Được, nan đề kỹ thuật trước chúng tôi sẽ tận lực phá giải, nếu có gì cần giúp đỡ sẽ nói ra."
Cản Dịch cười ôn nhuận, chuyển ánh mắt về phía Lâm Đường.
"Vị đồng chí này là công nhân trong xưởng dệt bông Cẩm Châu?" Anh hiếu kỳ hỏi.
Không biết vì cái gì, nhìn thấy cô gái nhỏ này là anh lại có loại cảm giác thân cận khó bỏ qua được. Cảm giác kỳ quái nhưng rất nhiệt liệt.
Lâm Đường cũng có cảm giác như vậy.
Cô cảm thấy người trước mắt này rất thân thiết.
Cô thoải mái hào phóng mà cười nói: "Chào lãnh đạo, tôi tên là Lâm Đường, là công nhân trạm tuyên truyền trong xưởng dệt bông Cẩm Châu."
Lão Dương thấy ấn tượng của Cảnh Dịch với Lâm Đường không tồi. Vội vàng đề cử vị đồng chí mình mang ra với anh.
"Đồng chí Lâm Đường là một vị đồng chí vô cùng ưu tú, ở lúc ban đầu thiết kế và nghiên cứu máy móc tự động sẽ cho chúng tôi chút ý tưởng mới, trợ giúp cho tổ hạng mục rất nhiều."
Vẻ mặt Lâm Đường vô cùng khiêm tốn.
"Không có không có, tôi cũng học được rất nhiều từ trong đó, còn phải cảm ơn lão Dương đã nguyện ý hướng dẫn cho tôi."
Gương mặt lễ phép của Kiều Thành khi bị bỏ rơi: "..."
Ừm, tôi không xứng có được tên họ.
Cảnh Dịch nghe lão Dương đ.á.n.h giá Lâm Đường rất cao, đầu óc bị chuyện công việc chiếm cứ bao vây có ấn tượng rất sâu với đồng chí này.
"Tôi nhớ kỹ, đồng chí Lâm Đường đi theo bên cạnh lão Dương học hành cho tốt. Lão Dương có kinh nghiệm phong phú lại có học thức uyên bác, cô sẽ học được rất nhiều thứ."
Đừng nhìn lão Dương hiện tại chỉ là công nhân xưởng dệt bông Cẩm Châu mà thôi nhưng mà địa vị của ông ở trong nước không thể khinh thường được đâu. Nếu không cũng không có khả năng bàn điều kiện với mặt trên.
Lâm Đường nghiêm túc gật đầu,"Vâng vâng, tôi đã biết."
Cô luôn luôn duy trì một tấm lòng hiếu học.
Cảnh Dịch ở lại trong chốc lát nhưng mà bản thân còn có chuyện khác nên rời đi trước.
Hội giao lưu học tập tiếp tục.
Nhưng mà có con cá lớn là máy tự động mắc câu nên những con giun nhỏ phía sau chẳng đ.á.n.h ra tiếng lớn gì. Không khí tự nhiên lạnh nhạt đi rất nhiều.
