Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 909
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:13
Lão Dương thấy thế, phát hiện không có lý do tất yếu nào để ở lại, nhìn về phía đám người Lâm Đường.
"Thời gian không còn sớm nữa, mọi người đi ra ngoài hoạt động thân thể đi, chú ý an toàn, sau khi kết thúc thì đúng hạn về lại sở."
Kiều Thành đã sớm không ở lại được nữa, nghe thầy nói vậy thì bắt đầu thu thập đồ đạc của mình.
"Thầy ơi, con đi ra ngoài nhìn xem sao, nửa tiếng sau sẽ về."
Lão Dương rất hưởng thụ cảm giác được học trò quan tâm, cười nói: "Đã biết, con cứ yên tâm đi thôi, không cần phải sốt ruột."
Kiều Thành nói chuyện xong với thầy thì tiếp đón Lâm Đường: "Đồng chí Lâm, mau đi đi."
Lâm Đường hơi gật đầu với lão Dương, đi ra ngoài. Vừa ra tới bên ngoài đã thấy Cố Doanh Chu, vươn bàn tay trắng nõn vui vẻ mà vẫy vẫy người đàn ông, mặt đầy tươi cười.
Kiều Thành: "..."
Cứ cảm giác cái mình tham gia không phải hội chợ mà là cuộc hẹn hò của người nào đó và người nào đó. Không muốn quan tâm tới đồng chí Lâm Đường trong mắt chỉ có người yêu, Kiều Thành xoay người lại, mặt vô biểu tình rời đi.
Hừ, bắt nạt những người không có người yêu đấy à.
Lâm Đường đã quen tính tình cổ quái cứ hai ba ngày lại phát bệnh một lần của anh ta, cũng không nghĩ nhiều, chạy chậm về phía Cố Doanh Chu.
"Chu Chu, sao anh lại ở chỗ này vậy? Anh đã làm xong rồi á? Đám đồng chí Kinh đâu?"
Vấn đề nhiều một cách không bình thường.
Cố Doanh Chu dẫn cô tới chỗ ít người thông gió. Nơi này không khí lưu thông nhanh, thoải mái hơn rất nhiều.
"Anh đang đợi em, uống hết trà lạnh rồi đúng không, anh đi mua nước ô mai cho em, em uống một chút." Nói, đưa đồ uống mình mang đến cho Lâm Đường.
Lâm Đường nói rất nhiều lời, ấm trà lạnh đã uống xong từ sớm, lúc này đúng là lúc đang khát. Sau khi nhận lấy thì uống vài ngụm.
"Em phải nói rất nhiều, sắp khát c.h.ế.t tới nơi rồi." Cô phỉ nhổ nói.
Cố Doanh Chu nghe thấy cái từ "c.h.ế.t" không được may mắn này thì mày hơi nhíu lại, trong lòng có chút không thoải mái. Anh chưa bao giờ là một người mê tín cả nhưng chuyện liên quan tới cô khiến anh không thể kiềm chế mà lòng sinh kính sợ.
"Đừng nói bậy." Cố Doanh Chu vỗ vỗ đầu nhỏ của Lâm Đường.
Nhớ tới lúc cô gái nhỏ tràn đầy tự tin không chút hoang mang mà "diễn thuyết", trên mặt anh lộ ra vẻ tán thưởng.
"Em nói những gì anh đều nghe hết, rất tốt." Người đàn ông hạ giọng nói.
Lâm Đường: "?!"
"Lỗ tai anh thính tới mức này ư?" Cô khó có thể tin mà nói. Lỗ tai con người sao mà có thể như vậy được?
Cố Doanh Chu thấy cô khẽ nhếch miệng, đôi mắt trừng tròn xoe bộ dáng đáng yêu không nhịn được bật cười thành tiếng. Ở bên cạnh Lâm Đường, tâm tình anh luôn luôn rất tốt, cũng cười nhiều hơn so với ngày thường.
Trong giọng nói Cố Doanh Chu mang theo ý cười nồng đậm, học cô gái nhỏ dùng ngữ khí bình tĩnh nhất nói ra câu nghiêm trang nhất.
"Trời sinh đã thính rồi, hơn nữa được huấn luyện qua, xác thật là thính hơn so với người bình thường rất nhiều."
Lâm Đường có loại cảm giác bị trêu chọc.
"... Anh thay đổi rồi."
Không còn giống như ngày trước nữa. Nếu là trước kia thì Chu Chu sẽ trả lời như thế nào đây? Ừm, khẳng định là sẽ bày vẻ mặt trầm ổn nói cái gì mà "tốt hơn một chút" này đó.
Làm sao có thể nghiêm trang lại nói ra mấy lời như hiện tại. Một câu có thể phá hỏng người khác.
Cố Doanh Chu nhíu mi, nói: "Gần đèn thì rạng."
"Anh và em là người yêu, đương nhiên sẽ càng ngày càng có tướng phu thê với em hơn. Về mặt diện mạo em đẹp, anh cũng không kém, vốn dĩ đã có tướng phu thê rồi. Còn về mặt xử sự nói chuyện thì chậm rãi thay đổi, dần dần trở nên giống nhau, điều này rất bình thường."
Giọng nói ổn trọng trước sau như một, còn sẽ dùng từ "gần đèn thì rạng" để khen người, Lâm Đường lại có chút dở khóc dở cười.
Tướng phu thê là cái dạng này ư?
Cô dỗi anh: "Tướng phu thê là nói vợ chồng, chúng ta là vợ chồng à? Ví dụ không đúng."
Cố Doanh Chu rất bình tĩnh, biểu tình vô cùng tự nhiên.
"Chuyện này sớm muộn gì cũng thành."
Khi nói chuyện thì đôi mắt đen vô cùng nghiêm túc.
Lâm Đường sửng sốt, sau đó mỉm cười.
"Ừm, là chuyện sớm muộn gì cũng thành."
