Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 911
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:14
Nhìn thấy anh hai ngơ ngẩn cả người, trong lòng cô gái phát chua.
"Anh hai, không phải anh lại tái phát bệnh cũ đó chứ?" Vẻ mặt cô u oán mà nói.
Cảnh Nhiễm sờ sờ gương mặt của mình rồi lại nhìn gương mặt tuấn mỹ của anh hai, trong lòng đang thầm rơi lệ đổ m.á.u.
Nghĩ tới khi còn nhỏ anh hai ngại đứa em gái là cô nhìn không đáng yêu mà luôn nhớ thương em gái người khác, cô bắt đầu không khống chế được mà thở dài. Thứ như diện mạo này cô không thể khống chế được chưa!
Cảnh Trạch cũng nhớ tới chuyện khi còn thiếu niên, biểu tình bỗng có chút không được tự nhiên.
"... Không có." Anh cứng mặt giải thích.
Là anh thật sự cảm thấy cô gái kia trông rất quen mắt!
Căn bản Cảnh Nhiễm không tin, Nhưng mà nhìn bạn tốt còn ở bên cạnh, khó có được không xé rách mặt nạ của anh trai.
"Được rồi, anh nói không có thì không có."
Ngữ khí có lệ vô cùng ch.ói lọi.
Cảnh Trạch: "..."
Bị em gái làm gián đoạn, có bao nhiêu cảm xúc cũng bay biến hết.
-
Lâm Đường còn không biết mấy người vừa rồi cô đụng phải sau này sẽ có mối quan hệ rối răng rối rít với cô.
Lúc này cô và Cố Doanh Chu lại nhìn thấy đoàn người Jackson và Lưu Tử. Những người này lấy Jackson làm chủ còn ở kia bày ra cảm giác về sự ưu việt. Vừa mới mở miệng là đắc tội hết tất cả mọi người.
"Ha hả, thứ này mà cũng dám bày ra, nghĩ như thế nào chứ? Chẳng lẽ chỉ có thể lấy ra loại đồ vật như thế này thôi sao? Không phải các người tự xưng là có 5000 năm văn minh sao, sao lại không thể lấy ra được một thứ có thể bày lên mặt bàn..."
Như là muốn đem những chuyện chịu kích thích ban nãy xả hết ra, đám râu trên miệng Jackson điên cuồng run rẩy, nói không ngừng. Từ sản phẩm nói tới cá nhân, từ cá nhân nói tới dân tộc.
Bằng tài năng của bản thân châm bậc lửa giận của mọi người ở đây.
Jackson cảm nhận được sự phẫn nộ lại không dám đụng tới một sợi lông tơ trên người hắn của mọi người ở đây, biểu tình càng thêm đắc ý.
Người đồng hành bên cạnh hắn càn rỡ cười to. Toàn thân tỏa ra sự ngạo mạn như đấng cứu thế đứng trên tất cả mọi người.
Cố Doanh Chu là quân nhân xuất ngũ từng dẫm lên chiến trường, luôn luôn không có hảo cảm với người nước này. Không rút s.ú.n.g ra ngay lập tức đã là kết quả của vô cùng khắc chế.
Mắt thấy những người này kiêu ngạo như vậy, thần sắc đã trầm mặc lạnh lẽo.
Lâm Đường cũng nhận thấy được, nhẹ nhàng giữ c.h.ặ.t cánh tay Cố Doanh Chu. Phất phất tay với anh, ý bảo anh cúi đầu xuống.
Lạnh lẽo trong mắt Cố Doanh Chu tiêu tan bớt, ngoan ngoãn cong người xuống.
Ánh mắt Lâm Đường lóe lên, trong mắt hiện lên chút giảo hoạt. Như xem kịch vui mà liếc mắt nhìn đám người Jackson một cái.
Hạ giọng nói với anh: "Đừng nóng giận, anh cứ thong thả nhìn, bọn họ sắp không vui mừng được nữa rồi."
Cố Doanh Chu có chút không rõ nguyên do, dùng ánh mắt hỏi cô có ý tứ gì?
Lâm Đường chớp chớp mắt, nhìn về phía đám người Jackson. Cố Doanh Chu thấy thế cũng nhìn qua phía bên đó.
Jackson đang cười ha ha thì đột nhiên bụng vang lên rung trời. Đồng thời kèm với đó là một cơn đau đớn kịch liệt xông đến. Mặt mũi hắn trắng bệch, tiếng cười đột nhiên im bặt.
Mọi người chỉ nghe phốc một tiếng —-
Lấy vị trí Jackson làm trung tâm, một mùi thối phải nói như b.o.m hóa học đột nhiên tản ra bốn phía. Mà ở vị trí đằng m.ô.n.g sau hai viên trứng kia xuất hiện từng luồng chất lỏng vẩn đục không rõ.
Hun cho người ta đầu hôn não trướng.
Đám người nước ngoài vốn dĩ đang kiêu ngạo sắc mặt bỗng lúc xanh lúc tím, nhìn mà trợn tròn mắt. Người nước ngoài vốn đang kiêu ngạo với người trong nước bỗng chốc mất hết mặt mũi, mà những người đột nhiên bị đả kích và nhằm vào không thể hiểu được bỗng chốc vui vẻ.
"Phụt..."
Một người cười ra tiếng bắt đầu như mở cái chốt nào đó...
"Ha ha ha..." Mọi người cười vô cùng vui vẻ.
Mùi thối làm da đầu người ta tê dại không hề ảnh hưởng tới tâm tình tốt đẹp của mọi người.
Sắc mặt Jackson xanh mét, phẫn nộ mà c.h.ử.i một câu tục tĩu, mặt đỏ tai hồng mà đi xuyên qua đám người, che mặt mà chạy. Sau đó mấy ngày liền không thấy xuất hiện nữa.
