Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 912
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:14
Sau đó nghe nói hắn đau bụng không chịu nổi, đi bệnh viện để khám, gọi cả viện trưởng tới cũng không kiểm tra ra vấn đề. Ngắn ngủn một ngày đã héo rũ, đi tới ruột cũng sắp bị kéo cả ra. Thật sự không chịu nổi nữa nên dẫn một đám người đi về nước.
Đây là chuyện sau này, tạm thời không đề cập tới.
Uy lực của "bom hạt nhân" mà Jackson lưu lại rất lớn. Hắn vừa đi mọi người cũng đều không ở nổi nữa, sôi nổi đi ra khỏi hội trường. Nhân viên công tác bóp mũi mở cửa sổ ra, hi vọng mùi hương này sẽ tản đi một chút.
Lâm Đường thấy mình hạ t.h.u.ố.c hơi quá tay, ngượng ngùng mà sờ sờ mũi. Lấy ra từ trong bao một cái bình nhỏ, tiện tay ném vào góc tường.
Đây là dịch tinh lọc không khí cô làm lúc rảnh rỗi, sẽ tinh lọc không khí một cách chậm rãi, xua tan đi mùi thối đồng thời cũng sẽ làm hội trường mát mẻ hơn.
Cố Doanh Chu nhìn Lâm Đường chuẩn bị tốt mọi thứ. Cẩn thận mà nhìn xung quanh một vòng. Thấy không ai chú ý tới bọn họ thì lôi kéo cô gái nhỏ nhanh ch.óng đi ra khỏi hội trưởng.
Đi đến chỗ không có ai —
Cố Doanh Chu cúi đầu nhìn cô gái nhỏ, hỏi: "Làm chuyện xấu gì đó?"
Lâm Đường khụ một tiếng: "Cũng không có gì, em chỉ bỏ chút t.h.u.ố.c."
Chỉ là trăm triệu lần không nghĩ tới người này lại đ.á.n.h rắm rồi đi đại tiện không khống chế được như vòi nước bị hỏng mà thôi. Ai bảo tên đó miệng mọc nhọt hay sao mà ăn nói hôi thối như vậy.
Đáng đời!
Cố Doanh Chu nhìn thấy t.h.ả.m trạng của người nọ đột nhiên không có cách nào nhìn thẳng vào ba chữ "không có gì" của Đường Đường. Này còn không có gì?!
Đối với những người nước ngoài vô cùng sĩ diện này mà nói, phun phân hôi thối trước mặt mọi người, sợ là hận không thể m.ổ b.ụ.n.g tự sát.
Nhưng mà cũng chỉ có thể nói, làm rất tốt.
Muốn khen thưởng cô gái nhỏ vài câu lại sợ về sau cô không biết đúng mực sẽ khiến bản thân lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm, Cố Doanh Chu liền không bình luận gì nhiều.
Xoa xoa đầu Lâm Đường: "... Về sau chú ý đúng mực."
Không trực tiếp khen ra nhưng không tiếng động cổ vũ cô. Ở trong lòng Lâm Đường, chú ý đúng mực là không ngừng cố gắng.
"Vâng vâng, em sẽ." Cô nghiêm túc gật đầu.
Gặp chuyện bất bình là ra tay giúp đỡ.
Cố Doanh Chu đưa Lâm Đường tới cửa nhà khách sau đó xoay người đi tới quán chụp ảnh lấy ảnh chụp. Chụp ảnh chung với cô gái nhỏ, Cố Doanh Chu cũng rất chờ mong.
Lâm Đường cất bước vào nhà khách, cảm giác có chỗ nào đó quái quái. Nhìn quanh một vòng thì phát hiện nhân viên tiếp tân là chị Quách không ở đây.
Cô hơi nhíu mày. Nghĩ lại cảm thấy có lẽ chị Quách đi nhà vệ sinh, không nghĩ nhiều nữa. Xuyên qua hàng hiên, tiếng bước chân lộc cộc thanh túy vang lên.
Lâm Đường lấy chìa khóa ra, mở cửa phòng đi vào.
Vừa đóng cửa lại, mở đèn lên. Xoay người lại.
Đình đầu đột nhiên bị một đồ vật cứng rắn lại lạnh băng chống lại.
"Đừng nhúc nhích!" Một giọng nam lạnh lẽo bỗng chốc vang lên.
Mà giọng nói đột nhiên vang lên này lại dọa Lâm Đường nhảy dựng. Lúc này cảnh tượng trong phòng ánh vào mi mắt.
Trên mặt đất bên cạnh giường, đầu Tần Tố Khanh đầy là m.á.u sống c.h.ế.t không rõ. Ngoài ý muốn đó là chị Quách cũng ở đây. Chị vẫn còn tỉnh.
Chỉ là bị dùng dây thừng trói vào trên ghế, ngoài miệng nhét một cái rẻ lau rách nát. Giẻ lau nhét tới miệng phồng lên, khóe miệng cũng nứt cả ra.
Ánh mắt chị Quách ầng ậc nước, nhìn thấy Lâm Đường thì ú ớ như muốn nói cái gì. Nhưng cô không nghe rõ một câu nào cả.
Cảm nhận được đồ vật lạnh lẽo trên trán, Lâm Đường vô cùng thức thời mà ném đồ trong tay xuống, giơ hai tay lên.
Giả vờ như bị dọa hỏng rồi, run run rẩy rẩy nói: "... Tôi, tôi không động, anh đừng kích động."
Nói, cô bớt thời giờ liếc mắt đ.á.n.h giá người bắt cóc mình, là một người đàn ông trung niên diện mạo phổ thông đặt ở trong đám người cũng nhìn không ra.
