Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 924
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:16
Lâm Đường bắt gặp ánh mắt nghiêm túc và kiên định của người đàn ông, trong lòng cảm thấy có chút tê dại, giống như bị lông chim mơn trớn vậy.
"... Ít nhất cũng đợi em đem chuyện hẹn hò của hai chúng ta nói cho người trong nhà trước đã." Cô cười nói.
Trong lòng Cố Doanh Chu thầm nghĩ đây là việc đương nhiên: "Ừm."
Vừa nói xong, lại như là vô tình hỏi: "Bao giờ?"
"Anh vội như vậy à?" Lâm Đường bật cười.
Người nào đó trả lời cô bằng cách dứt khoát gật đầu: "... Rất gấp."
Lấy vợ không vội thì khi nào mới vội?
Lâm Đường nhìn anh ấy nghiêm trang nói về chuyện rất vội muốn kết hôn thì trong lòng muốn cười xỉu luôn rồi.
"Được rồi, khi nào về em sẽ nói với mọi người trong nhà.
Cố Doanh Chu nghe vậy thì rũ mắt xuống, nhỏ giọng nói: "Anh nghe thấy em nói hai chứ 'Được rồi' có vẻ có chút miễn cưỡng, nếu như em không muốn thì bỏ đi, anh đợi khi nào em bằng lòng thì lại nói cũng được."
Lâm Đường im lặng,"..."
Những lời này...
"Miễn cưỡng gì chứ, ý em nói chính là 'Được được đồng ý', không có một chút không muốn nào, em rất bằng lòng." Cô chấp nhận số phận nói.
Người yêu của cô không phải là một người đàn ông thiết huyết quả cảm sao, làm sao lại giống như mở khóa kỹ năng kỳ quái gì vậy, quả thực là không đành lòng nhìn thẳng mà.
Trong ánh mắt của Cố Doanh Chu chợt lóe lên ý cười, khi anh ngước mắt lên, đôi mắt sâu thẳm đó giống như chứa đựng cả một bầu trời sao.
"Em không có không muốn là được rồi, vậy chúng ta nói trước rồi nhé."
Cuối cùng cũng đã đến lúc từ thực tập được chuyển chính thức rồi!
Lâm Đường trả lời: "Ừm, ừm."
Lúc này màn đêm dần dần tối hơn, những ngôi sao mùa hè sáng lấp lánh, ánh đèn đường mờ ảo buông xuống hai cái bóng trên mặt đất.
Thời đại bây giờ mọi người đều là dậy sớm ngủ sớm, vì vậy có rất ít người đi bộ trên đường.
Lâm Đường nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh, bắt đầu làm trò không muốn đi bộ.
Giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào: "... Chu Chu, chân em đau quá."
Cố Doanh Chu không nói nhiều lập tức ngồi xổm xuống: "Lên đi."
Lâm Đường vui vẻ leo lên lưng anh.
Diễn tả sinh động sự thật rằng phụ nữ biết làm nũng sẽ có cuộc sống tốt nhất!!
"Cảm ơn Chu Chu."
Cố Doanh Chu nhẹ nhàng cõng cô trên lưng, mỉm cười nói: "Nếu em thấy mỏi thì ngủ một lúc đi."
Lần đầu tiên trong đời anh cõng người khác, trong lòng lại tràn đầy sự tự nguyện.
Lâm Đường nằm trên lưng Cố Doanh Chu, dựa mặt vào vai anh, nghiêng mặt nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông, hỏi anh: "Em nặng không?"
Cố Doanh Chu mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ em như vậy thì nặng gì, cả ba người như em nhảy lên cũng không thấy nặng.
Nhưng mở miệng lại nói: "Nặng lắm."
Lâm Đường: "..."
Lâm Đường sững sờ.
Cái từ 'Nặng' tràn đầy trong đầu cô.
Còn chưa kịp nói gì thì Cố Doanh Chu lại nói tiếp: "Vị trí của em ở trong lòng anh rất nặng."
Giọng điệu của anh tuy rất bình tĩnh nhưng lại vô cùng trang trọng.
Một câu này giống như có một trùm pháo hoa nổ tung sáng rực ở trong đầu Lâm Đường.
Lâm Đường vòng tay ôm lấy cổ Cố Doanh Chu, hôn một cái lên má của anh.
"Miệng của anh thật ngọt, thưởng cho anh này."
Dáng vẻ vừa tinh nghịch, vừa đáng yêu.
Cố Doanh Chu có chút không biết khóc hay nên cười.
Trên đường phố vắng lặng không một bóng người, ánh đèn đường kéo dài bóng dáng của hai người.
Chẳng mấy chốc, cả hai người đã nhìn thấy cửa chính nhà khách ở đằng xa.
Ánh đèn trước cửa sáng lạn rực rỡ.
Cố Doanh Chu đặt Lâm Đường xuống trước, cả hai vai kề vai đi về phía đó.
Vừa đi đến cửa nhà khách thì một chiếc xe ô tô cũng vừa vặn dừng lại.
Người bước xuống xe chính là Cảnh Dịch người mà họ đã từng gặp một lần, ngoài ra còn có một người đàn ông trung niên cũng bước xuống.
Nhìn thấy người đàn ông trung niên đó, hàng lông mày của Cố Doanh Chu nhíu lại.
Ánh mắt của Không Phương Nhậm cũng nhìn về phía này.
Ông ấy hơi giật mình, có chút không dám tin hỏi: "Cậu là đồng chí Cố Doanh Chu?"
Cố Doanh Chu gật đầu nói: "Là tôi, giáo sư Khổng, đã lâu không gặp."
Trên mặt của Khổng Phương Nhậm để lộ nụ cười cảm thán nói: "Thực sự là cậu à, không ngờ lại có thể gặp được cậu ở đây, đồng chí Cố bây giờ đang làm việc ở đâu?"
