Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 925
Cập nhật lúc: 02/02/2026 14:16
Hai năm trước, ông ấy đã từng mời cậu thanh niên trẻ trước mặt này tham gia vào nhóm nghiên cứu của mình, nhưng đã bị từ chối, đây là một trong những điều tiếc nuối nho nhỏ của ông."
Ông ấy đã từng đọc mấy bài luận văn và một số kết quả nghiên cứu của đồng chí Cố Doanh Chu khi cậu ấy còn học ở trường đại học, cảm thấy ý tưởng nghiên cứu của cậu ấy và ông rất phù hợp.
Nếu như có cậu ấy ra nhập thì đoàn đội nghiên cứu của họ nhất định sẽ càng phát triển mạnh mẽ hơn.
Cố Doanh Chu cười nhẹ nói: "Cháu đang làm giám đốc cho một xí nghiệp nhỏ."
Nhà họ Cố của anh đều là nhờ vào ông nội chiến đấu anh dũng trên chiến trường để có được địa vị như ngày hôm nay.
Vì vậy ông nội của anh rất coi trọng việc rèn luyện thân thể của những người đàn ông trong nhà họ Cố, vừa mới hiểu chuyện đã bắt đầu rèn luyện sức khỏe.
Vào doanh trại quân đội rèn luyện cũng là khóa học bắt buộc hàng năm.
Thói quen tập thể d.ụ.c buổi sáng bây giờ cũng hình thành do thói quen rèn luyện từ nhỏ đến lớn.
Cố Doanh Chu không giống mấy người anh trai của mình, anh là người đã thực sự lên chiến trường, tắm qua mưa b.o.m bão đạn.
Năm anh tốt nghiệp đại học, hoàn cảnh của biên cương rất gay go, vì vậy anh đã từ bỏ công việc nghiên cứu do nhà trường sắp xếp, thay quân phục đến biên cương chiến đấu.
Anh đã bị trúng hai phát đạn ở trên chiến trường, vết thương rất nghiêm trọng, bị tổ chức đưa về Bắc Kinh và vì vậy đành phải rút lui khỏi tiên tuyến.
Sau đó, anh nhận được một nhiệm vụ bí mật của quân đội và trở thành giám đốc của nhà máy sản xuất máy móc.
Khổng Phương Nhậm là tiền bối mà anh đã quen trước khi đi tiền tuyến, anh rất kính trọng ông ấy.
Khổng Phương Nhậm không nghe được đáp án chính xác, nhưng cũng không thèm quan tâm.
Ông nhận ra Cố Doanh Chu có vẻ rất hài lòng với cuộc sống bây giờ, vì vậy ông cũng không muốn làm khó anh nữa.
"Dù làm việc ở đâu cũng đều là vì việc xây dựng cho đất nước."
Nhưng mà lại cảm thấy có chút đáng tiếc!
Cố Doanh Chu không biết ông ấy đang nghĩ gì, nếu anh mà biết thì nhất định sẽ nói là một chút đều không thấy đáng tiếc.
Bởi vì... Anh đã tìm được một kho báu vô giá của đời mình.
Nghĩ đến chuyện vừa xảy ra trong nhà khách, Cố Doanh Chu nói: "Có gián điệp đã xông vào nhà khách, dù đã bị giải quyết nhưng có thể nó sẽ xảy ra thêm lần nữa, cháu nghĩ giáo sư vẫn nên đổi chỗ ở khác đi."
Khổng Phương Nhậm dường như đã thói quen với điều đó.
Nhìn thoáng qua nhà khách, ông ấy cười khổ nói: "Chắc các đồng chí bên trong đều bị dọa sợ rồi, xảy ra chuyện như vậy, tôi cảm thấy thật có lỗi với họ."
Vốn nghĩ rằng nhà khách có lẽ sẽ an toàn hơn, lại không ngờ được...
Cố Doanh Chu không quay đầu lại nhưng vẫn chuẩn xác đưa tay xoa đầu Lâm Đường, âm thầm an ủi.
Đôi mắt nhìn thẳng Khổng Phương Nhậm nói: "Chuyện này không phải lỗi của ngài, mà là lỗi của những con rệp chui lủi sống trong bóng tối đó."
Mặc dù cô gái nhỏ của anh đã phải chịu sự tổn thương lớn nhưng mà anh cũng sẽ không đổ lỗi cho người vô tội.
Cách đó vài bước, Cảnh Dịch đã được cảnh sát cho biết chuyện có gián điệp đã xuất hiện trong nhà khách.
Trong ánh mắt của anh ta lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, chỉ thoáng qua rồi biến mất.
"Cảm ơn các đồng chí, mọi người đã vất vả rồi."
Chú của Trần Phong mỉm cười nói: "Chuyện này may nhờ có sự giúp đỡ của hai vị đồng chí Cố Doanh Chu và Lâm Đường, nếu không nhờ có hai người họ, chúng tôi cũng không phát hiện ra chuyện trong nhà khách có gián điệp."
Nghĩ đến chuyện một lúc bắt được bốn tên gián điệp sẽ được ghi vào hồ sơ lý lịch của mình, trong lòng người đàn ông không tránh khỏi có chút vui mừng.
Một người quan tốt không nghĩ đến chuyện tiến xa hơn thì không phải là quan tốt, ông ấy là một người quan tốt, tất nhiên muốn sự nghiệp được thăng tiến hơn rồi.
Đều là nhờ vào sự giúp đỡ bạn tốt của cháu trai!
Cảnh Dịch nghe vậy thì quay người nhìn về phía Lâm Đường và Cố Doanh Chu.
