Trọng Sinh Phản Kích, Đại Tiểu Thư Đến Từ Vực Sâu - Chương 461+462: Thời Cẩm Sợ Rồi - Dội Cho Tỉnh Táo
Cập nhật lúc: 02/01/2026 07:55
Ba người ngồi ở bờ hồ phía đông của học viện. Nơi này yên tĩnh, thỉnh thoảng có người đi ngang cũng sẽ không chú ý đến ba người đang ngồi phía sau hàng lau sậy.
“Tiểu Cẩm, không phải cô chú cố ý làm phiền cuộc sống của con. Hôm nay cô chú đến đây là muốn hỏi… thứ bảy tuần sau con có rảnh không?”
Phong An nhìn cô. Đã bao nhiêu năm rồi, ông không căng thẳng và để tâm đến mức này.
Nhìn vào đôi mắt đầy mong đợi của hai người, Thời Cẩm lại không thể nói ra lời từ chối.
Thấy cô im lặng, ánh mắt của hai người thoáng hiện lên vẻ thất vọng. Phong An thầm thở dài, có chút lo lắng về tình trạng của vợ.
Bất chợt, Phó Tư Nghiễm nắm lấy tay Thời Cẩm:
“Không sao cả. Con muốn đến lúc nào thì đến lúc đó. Mẹ sẽ luôn đợi con.”
Cả ba đều cố ý né tránh chủ đề này, không ai nhắc lại nữa.
“Nếu ở trường bị bắt nạt, nhớ nói với cô chú.”
“Vâng.”
“Nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi ba anh trai của con. Con học thiết kế đúng không? Đã có dự định gì cho kỳ nghỉ đông chưa?”
Phong An nhẹ nhàng hỏi.
“Con định đi thực tập ở công ty thời trang.”
“Dưới trướng Phong Hành cũng có một công ty thời trang, vào đó rèn luyện cũng tốt.”
Thời Cẩm lại lắc đầu:
“Con đã gửi CV cho mấy công ty rồi. Chắc vài hôm nữa sẽ có kết quả.”
Sự độc lập kiên cường từ cuộc sống tự lập bao năm qua, đã rèn luyện cho cô thói quen không dựa dẫm vào ai. Thời Cẩm càng độc lập, lòng Phong An càng chua xót.
Nhưng ông vẫn tôn trọng lựa chọn của cô. Trẻ con càng độc lập sẽ càng không thích bị can thiệp hay sắp đặt.
Dù là Phong An, Phó Tư Nghiễm hay ba anh trai của Thời Cẩm, mỗi người đều dè dặt khi đối mặt với chuyện của cô.
Thời Cẩm đưa họ đến cổng trường, nhìn họ lên xe, đợi xe chạy xa mới quay đi.
Vừa xoay người, không biết Diệp Thiển từ góc nào chui ra, khoác tay lên vai cô.
“Tiểu Cẩm, sao rồi?”
Vừa hỏi xong, cô nàng đã cảm thấy không đúng.
“Cậu nói xem… tôi có nên đi dự tiệc sinh nhật không?”
Thời Cẩm khẽ lẩm bẩm, giống như đang hỏi, nhưng như đang tự nói với chính mình nhiều hơn.
“Tất nhiên là phải đi rồi!”
Diệp Thiển không nghĩ ngợi gì, đáp ngay.
“Cậu không muốn đi à?”
Thời Cẩm liếc cô một cái, đứa nhóc này thật sự đơn thuần đến đáng yêu.
Đi dự tiệc nghĩa là gì, Diệp Thiển vẫn chưa hiểu. Buổi tiệc sinh nhật đó, toàn là thân thích và bạn bè của nhà họ Phong.
Cô phải đi với thân phận nào? Con gái nhà họ Phong ư? Vậy chẳng khác nào thông báo với cả thế giới rằng cô đã trở lại nhà họ Phong.
Đối với Thời Cẩm, đó không chỉ là một buổi tiệc sinh nhật, nó giống một buổi tiệc nhận lại người thân hơn.
Kiếp trước, nhà họ Lâm nhỏ bé kia đã khiến cô phải chịu kết cục đau đớn như vậy. Vậy còn nhà họ Phong? Một gia tộc khổng lồ, quan hệ chằng chịt… sẽ có điều gì đang chờ cô ở đó?
Thời Cẩm… chùn bước rồi. Cô thừa nhận, mình sợ rồi.
Bài học kiếp trước vẫn còn đó, vẫn rõ ràng trước mắt. Dù đời này đã khác, vẫn không thể xóa đi nỗi sợ về “gia đình” trong lòng cô.
Có lẽ, như người ta nói, càng để tâm, càng sợ mất, sợ có một ngày bị tổn thương.
Nếu phải chịu nỗi đau của kiếp trước thêm một lần nữa, Thời Cẩm không chắc mình có thể chịu đựng được, có thể cô sẽ phát điên.
Sống lại một đời, điều cô mong muốn chỉ là yên ổn sống tiếp. Chỉ cần sống… là đủ rồi.
Từ nhỏ đến lớn, cô vẫn luôn tự nhắc nhở bản thân điều này. Sống được, là tốt.
Thời Cẩm lấy điện thoại ra, gọi cho một số rất lâu rồi chưa liên lạc.
“Chuyện tôi nhờ anh điều tra, thế nào rồi?”
Lôi Đình cười khổ:
“Tôi đã dùng cả mạng lưới quan hệ để tìm. Nhưng chuyện sảy ra quá lâu, người đều thay đổi, dấu vết đã mất sạch… gần như không có cách nào để lần theo.
Cô Thời, chúng ta hợp tác lâu như vậy rồi, năng lực và nhân phẩm của tôi, cô đều rõ cả đúng không?”
Nghe Lôi Đình nói chuyện vòng vo, Thời Cẩm lập tức hiểu ra.
“Không có manh mối gì đúng không?”
Lôi Đình cười ha ha:
“Cô Thời vẫn thông minh như vậy. Không phải tôi kém cỏi, mà là chuyện đã quá lâu rồi. Lúc đó đâu có như bây giờ, camera ở khắp nơi, hồ sơ đầy đủ, muốn tra gì cũng dễ. Thời đó những tài liệu quá hạn đều sẽ bị tiêu hủy tập trung.”
“Anh nói thẳng đi, một chút tin tức cũng không có sao?”
“Ha ha ha. Có, cũng có một chút. Tôi tìm được y tá năm đó rồi, cũng đã tra xét kỹ rồi, không có vấn đề. Tôi đang cố mở rộng điều tra theo hướng khác. Chỉ cần có tin gì, tôi sẽ báo cho cô ngay.”
“Gửi tôi một bản thông tin của y tá năm đó.”
“Không vấn đề.”
Cúp máy xong, Thời Cẩm mệt mỏi nhắm mắt lại.
Cửa ký túc xá bị người ta đẩy mạnh, Giang Nhuế dìu Thẩm Mộng Lê trong trạng thái hơi say bước vào.
“Cậu ở đây à?”
Giang Nhuế liếc nhìn Thời Cẩm.
Thẩm Mộng Lê ngẩng đầu, nheo mắt nhìn Thời Cẩm đang ngồi trên giường:
“Tôi nghe nói hôm nay ba mẹ cậu đến trường thăm cậu.”
Thời Cẩm không trả lời.
Thẩm Mộng Lê bị phớt lờ, càng nghĩ càng tức, liền lớn tiếng quát:
“Có người ấy à, tâm tư đen tối lắm. Rõ ràng là tiểu thư nhà giàu, vậy mà cứ nói với người khác rằng mình là trẻ mồ côi, giống như sợ bị người khác bám vào vậy!
Người ta thường nói, không phải một nhà thì không vào một cửa. Không kể anh trai hay em gái, cả ngày đều bày cái mặt thối ra, như thể ai thiếu nợ nhà cô vậy. Chẳng có chút lễ phép nào, cả nhà chẳng có ai t.ử tế!”
Giang Nhuế thấy Thẩm Mộng Lê càng nói càng quá đáng, liên tục kéo tay áo cô ta:
“Cậu say rồi, đừng nói nữa.”
“Tôi cứ phải nói! Bọn họ dám làm thì sợ gì người khác nói. Tôi không nhìn nổi cái bộ dạng đó của nó. Nghĩ nhà mình có chút tiền là ghê gớm lắm sao. Nhìn ai cũng bằng nửa con mắt. Loại người này…”
Thời Cẩm nhảy xuống giường, đi thẳng vào phòng vệ sinh.
Giang Nhuế sợ hai người xung đột, vội vã nói:
“Thời Cẩm, cậu đừng giận. Cậu ấy say rồi, đầu óc không tỉnh táo.”
“Ai không tỉnh táo? Tôi tỉnh lắm. Thời Cẩm, tôi nói cho cậu biết, cậu đúng là đồ tiện nhân có mẹ sinh mà không có mẹ dạy!”
Thời Cẩm bưng một chậu nước từ phòng vệ sinh bước ra.
“Ào!!!!!”
Thẩm Mộng Lê biến thành con chuột mắc mưa.
Giang Nhuế sững sờ, không ngờ Thời Cẩm lại làm vậy.
Thẩm Mộng Lê bị dội một chậu nước lạnh từ đầu đến chân, cả người ướt sũng, lạnh buốt thấu tim.
“Tỉnh chưa?”
Thẩm Mộng Lê ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Thời Cẩm.
“Aaaaaaa!”
Cô ta hét lên một tiếng kinh hoàng, âm thanh vang trong ký túc xá và vọng lại khắp hành lang.
Nghe thấy tiếng động, những người ở ký túc xá bên cạnh vội vàng chạy đến xem, chỉ thấy một vũng nước trên mặt đất, Thẩm Mộng Lê đang đứng giữa vũng nước, ướt như chuột lột.
“Có chuyện gì thế?”
Thẩm Mộng Lê thấy có người đến, lập tức mạnh miệng, chỉ tay vào Thời Cẩm:
“Huhu, mọi người mau đến đây phân xử giúp tôi. Chúng tôi chỉ về trễ chút thôi. Cậu ta liền nổi giận, dùng cả chậu nước lạnh dội vào người tôi!”
“Dù nhà cậu ta có tiền có quyền, cũng không thể bắt nạt người khác như vậy chứ. Chẳng lẽ chỉ vì nhà tôi nghèo, mà cậu ta muốn làm nhục tôi thế nào cũng được sao. Huhu…”
Thẩm Mộng Lê khóc lóc thương tâm, như bị ức h.i.ế.p thê t.h.ả.m lắm.
Người ngoài cửa không biết thực hư, bắt đầu chỉ trỏ, thì thầm bàn tán về Thời Cẩm.
