Trọng Sinh Phản Kích, Đại Tiểu Thư Đến Từ Vực Sâu - Chương 463+464: Thế Nào Mới Gọi Là Bạn Bè - Lễ Phục Tuyệt Mỹ

Cập nhật lúc: 02/01/2026 07:56

Ngay sau đó, có người gọi giáo viên quản lý ký túc xá đến. Quản lý ký túc xá bước vào phòng, nhìn thấy vũng nước trên sàn cùng bộ dạng ướt sũng, nhếch nhác của Thẩm Mộng Lê.

“Có chuyện gì vậy?”

Thẩm Mộng Lê lặp lại lời giải thích ban nãy với giáo viên quản lý ký túc xá.

Giáo viên quản lý ký túc xá nhìn sang Thời Cẩm:

“Chuyện là như vậy sao?”

“Cậu ta uống rượu rồi làm loạn, mắng c.h.ử.i linh tinh. Tôi giúp cô ta tỉnh rượu.”

“Cậu nói dối!”

Thẩm Mộng Lê quay đầu nhìn Giang Nhuế.

“Giang Nhuế, cậu nói một câu công bằng đi. Có phải là cậu ta xem thường người khác, cố ý nhắm vào chúng ta không?”

Cô ta đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “chúng ta”, nhắc nhở rằng hai người họ mới là một phe.

Giáo viên quản lý ký túc xá nhìn sang Giang Nhuế.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Giang Nhuế.

Đối diện với từng ấy người đang nhìn mình, Giang Nhuế cảm thấy hơi căng thẳng, nhưng phần nhiều là do cô không biết nên nói thật, hay nên nói dối để “giữ bạn”.

“Em nói xem, rốt cuộc chuyện này là sao?”

Giáo viên quản lý ký túc xá hỏi.

Giang Nhuế ấp úng, liếc nhìn Thời Cẩm, sau đó lại liếc sang Thẩm Mộng Lê đang không ngừng ra hiệu thúc giục. Cô hít sâu một hơi, nói:

“Là Thẩm Mộng Lê mắng người trước, Thời Cẩm hắt nước sau.”

Thẩm Mộng Lê vô cùng tức giận khi Giang Nhuế không đứng về phía mình, chỉ thẳng vào mặt cô mà mắng:

“Giang Nhuế, đồ ăn cháo đá bát! Có phải cậu sợ Thời Cẩm nên không dám nói thật không?!”

“Không có!”

Giang Nhuế vội vàng phủ nhận.

“Còn nói không có? Cậu là loại bán đứng bạn bè để lấy lòng người khác. Tôi nhìn nhầm cậu rồi!”

“Rõ ràng là cậu ghen tị với Thời Cẩm, ngày nào cũng nói cậu ấy mệnh tốt, ngày nào cũng lén lút mắng c.h.ử.i sau lưng cậu ấy!”

Thấy hai người sắp cãi nhau to, giáo viên quản lý ký túc xá lập tức ngăn lại.

“Đủ rồi! Hai em im lặng đi.”

Giáo viên quản lý ký túc xá quay sang Thời Cẩm và Thẩm Mộng Lê:

“Cả hai em đều có lỗi. Mỗi người viết một bản kiểm điểm, chiều tối mai nộp lại cho tôi.”

Thẩm Mộng Lê không phục:

“Cô ơi, như vậy không công bằng!”

Giáo viên quản lý ký túc xá lạnh mặt nhìn cô ta:

“Nếu em kiềm chế được lời nói của mình thì đã không sảy ra chuyện. Còn nữa, ai cho phép em uống say đến mức như vậy? Đây là trường học, là nơi để học hành, không phải chỗ để em uống rượu làm loạn.”

Sau đêm đó, Thẩm Mộng Lê và Giang Nhuế hoàn toàn cắt đứt, không còn thân thiết như hình với bóng nữa.

Thời Cẩm nhìn Giang Nhuế đang im lặng, bước đến, đặt một hộp kẹo pha lê lên bàn cô.

Giang Nhuế ngạc nhiên nhìn Thời Cẩm.

“Không phải ai cũng có thể làm bạn. Không phải ai cũng phù hợp để làm bạn. Có thể trong lòng cậu, cô ta là bạn, nhưng đối phương chưa chắc đã xem cậu là bạn.

Bạn bè thực sự là khi cậu vui, họ sẽ vui cùng cậu. Khi cậu buồn, họ sẽ là người đầu tiên quan tâm. Khi cậu gặp khó khăn, họ sẽ đưa tay ra giúp đỡ. Bạn bè là người mà cậu có thể yên tâm giao cả tấm lưng cho họ.

Không phải bạn thật thì mất cũng chẳng sao. Còn hơn là đến lúc bị phản bội mới nhận ra. Ăn viên kẹo, vui lên một chút.”

Giang Nhuế ngẩn người nhìn Thời Cẩm. Từng câu từng chữ Thời Cẩm nói ra, cô đều khắc ghi vào lòng. Một dòng ấm áp lan trong tim.

Thời Cẩm mở cửa phòng, vừa bước chân ra khỏi cửa, sau lưng đã vang lên giọng của Giang Nhuế:

“Xin lỗi!”

Tiếng xin lỗi này, cô đã giữ trong lòng rất lâu, rất lâu rồi.

Hôm nay, lời nói của Thời Cẩm khiến cô hoàn toàn hiểu được vì sao trước đây Thời Cẩm lại dứt khoát và lạnh nhạt đến vậy.

Thời Cẩm ngoái đầu, khẽ mỉm cười với cô. Nhìn bóng lưng Thời Cẩm rời đi, Giang Nhuế ôm hộp kẹo vào n.g.ự.c, trên mặt hiện lên một nụ cười.

Gió lạnh tràn về, chỉ sau một đêm, cảnh vật bên ngoài đã phủ lên một tầng sương mỏng, mọi người đều quấn mình trong những bộ quần áo thật dày. Nhưng những người theo đuổi cái đẹp lúc nào cũng dám thách thức sự rét buốt.

Giang Nhuế bước vào ký túc xá, nói với Thời Cẩm:

“Lúc nãy ở dưới lầu, tôi gặp một anh giao hàng. Anh ấy không thể lên tầng trên, nên tôi giúp cậu mang bưu kiện lên đây.”

Giang Nhuế đặt đồ xuống bàn của Thời Cẩm.

Thời Cẩm đang vẽ bản thiết kế, liếc nhìn hộp bưu kiện nhưng không có ý định mở ngay.

“Cảm ơn.”

Không bao lâu sau, điện thoại của Thời Cẩm lại reo, là người giao hàng gọi đến.

“Để tôi xuống lấy giúp cậu!”

Khi Giang Nhuế trở lại, trên tay cô đã có thêm hai kiện hàng nữa.

Thời Cẩm đặt b.út xuống, nhìn ba kiện hàng trước mặt. Nếu không mở ra sớm thì lại quá chiếm chỗ.

Cô cầm d.a.o rọc giấy trên bàn, mở kiện đầu tiên. Bên trong là một chiếc hộp quà tinh xảo, nhìn vỏ hộp thôi cũng biết thứ bên trong chắc chắn không phải vật rẻ tiền.

Giang Nhuế cũng chẳng lấy làm lạ, nhà Thời Cẩm rất giàu, mua đồ đắt tiền là chuyện bình thường. Nhưng khi Thời Cẩm mở hộp ra, Giang Nhuế hoàn toàn c.h.ế.t sững.

“Trời ơi! Đẹp quá!”

Đó là một chiếc đầm dạ hội màu xanh lam, cổ V sâu, sắc xanh đậm như đại dương thăm thẳm, thần bí và mê hoặc.  Bộ lễ phục được thêu tay bằng những viên đá nhỏ theo hình gợn sóng, dưới ánh đèn lấp lánh như sao trời.

Ngay cả Thời Cẩm cũng bị món quà làm chấn động, đúng là quá đẹp. Nếu cô không nhìn nhầm, chiếc váy này hẳn là tác phẩm của Zuhair Murad. Đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Thời Cẩm tạm đặt chiếc váy sang một bên, mở kiện hàng thứ hai. Giang Nhuế vươn dài cổ, ánh mắt đầy mong đợi, thậm chí còn háo hức hơn cả chính chủ.

Cả hai đều học thiết kế thời trang, vì vậy đối với những tác phẩm của các nhà thiết kế đẳng cấp thế giới, tự nhiên sẽ mang theo một sự ngưỡng mộ đặc biệt.

Chiếc đầm thứ hai cũng rất kinh diễm, nhưng so với sự choáng ngợp của chiếc thứ nhất thì hơi kém một chút.

Giang Nhuế nhìn chiếc váy với ánh mắt sáng rực:

“Chiếc váy hồng này đúng kiểu thiếu nữ luôn ấy! Mấy sợi tua rua này đẹp thật đó! Người mặc vào chỉ cần bước đi thôi, chắc chắn sẽ cực kỳ nổi bật. Đúng là… sao các nhà thiết kế có thể giỏi đến vậy chứ!

Thời Cẩm, mau mở cái thứ ba đi!”

Thời Cẩm không chần chừ, mở kiện hàng cuối cùng. Như họ dự đoán, vẫn là một chiếc đầm dạ hội. Chỉ khác là chiếc này màu đen, cũng đính đầy đá lấp lánh như những vì sao.

“Hình như chiếc váy đầu tiên và chiếc váy thứ hai được thiết kế bởi cùng một người.”

Giang Nhuế nhận xét.

Thời Cẩm gật đầu:

“Ừ, chắc là cùng một thương hiệu, chúng có cùng một kiểu dáng.”

Trong lúc Giang Nhuế vẫn còn mải ngắm nhìn, Thời Cẩm cầm ba tấm thiệp trong hộp lên. Chữ viết của ba người khác nhau:

Phong Hành: [Đừng áp lực, cứ tùy ý lựa chọn.]

Phong Bách: [Dù ai khuyên điều gì cũng đừng bận tâm. Ý kiến của họ không quan trọng, chỉ cần em vui là được!]

Phong Cảnh: [Tiểu Cẩm, nhất định em mặc sẽ rất đẹp. Anh ba muốn nhìn. Không nhất thiết phải là lần này, lần sau cũng được. anh ba đợi em.]

“Tiểu Cẩm, cậu sắp tham gia tiệc gì à?”

Giang Nhuế quay đầu lại, thấy Thời Cẩm đang cầm những tấm thiệp, vẻ mặt trầm ngâm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.