Trọng Sinh, Ta Huỷ Hôn Ngay Ngày Đại Hôn - Chương 4
Cập nhật lúc: 29/08/2026 06:04
Một tay hắn cầm bầu rượu ngọc bích, tay kia cầm một chiếc quạt lông vũ khẽ phẩy phẩy.
Chân hắn gác lên đùi của một gã hộ vệ lực lưỡng, miệng thì không ngừng cằn nhằn.
"Nhẹ tay thôi, ngươi dùng lực mạnh như vậy là muốn bóp nát cái chân ngọc ngà của bản vương có phải không?
"Tên thô kệch nhà ngươi, chẳng trách đến giờ vẫn không cưới được vợ."
Gã hộ vệ mặt mũi đầy vết sẹo, cơ bắp cuồn cuộn, nhưng lúc này lại ấm ức như một cô vợ nhỏ.
Hắn lí nhí:
"Vương gia, thuộc hạ đã dùng lực nhẹ nhất rồi."
Ta đứng chôn chân tại chỗ, khóe mắt giật giật liên hồi.
Trong đầu ta chỉ vương vấn đúng ba chữ: yêu nghiệt.
Nam nhân này chính là Hoài An Vương, tên Tiêu Dạ Thần, hoàng thúc đương triều, nhưng tuổi tác mới chỉ ngoài đôi mươi.
Ở kinh thành này, nhắc đến Tiêu Dạ Thần là nhắc đến nỗi nhức đầu của hoàng đế.
Hắn ăn chơi trác táng, phá gia chi t.ử, thích mặc y phục sặc sỡ, tính tình thì ngang ngược, độc mồm độc miệng, không ai có thể quản nổi.
Nhưng điều đáng nói nhất chính là hắn đẹp, đẹp đến mức điên đảo chúng sinh.
Gương mặt hắn được tạo hóa điêu khắc một cách hoàn mỹ.
Đôi mắt phượng hẹp dài hơi xếch mang theo vài phần lười biếng và tà mị, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng hơi nhếch lên nụ cười nửa miệng đầy phong lưu.
So với vẻ đẹp thanh cao, giả tạo của Cố Thanh Hằng, nhan sắc của Tiêu Dạ Thần mang tính công kích cực mạnh, vừa rực rỡ lại vừa nguy hiểm.
"Nhìn cái gì?
"Chưa thấy mỹ nam bao giờ à?"
Tiêu Dạ Thần không biết đã nhìn thấy ta từ lúc nào.
Đôi mắt phượng lười biếng quét qua người ta, hắn khẽ nheo mắt, đ.á.n.h giá bộ nam trang trên người ta, rồi bỗng nhiên bật cười, nụ cười làm bừng sáng cả gian phòng.
"Ồ, ta tưởng là vị tiểu công t.ử nhà ai, hóa ra là Khương đại tiểu thư, người vừa mới đá bay Cố gia ra chuồng gà đây mà.
"Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ đã lâu."
Ta mím môi.
Kiếp trước ta ghét nhất loại nam nhân không đứng đắn thế này, nhưng kiếp này, khi sự mù quáng vì cái đẹp đã bị bẻ gãy, ta lại nhìn thấy một tia sắc bén xẹt qua đáy mắt hắn sau lớp vỏ bọc bất cần đời kia.
“Hoài An Vương gia quá khen.”
"So với chiến tích phá tan ba cái t.ửu lầu trong một tháng của vương gia, chút chuyện nhỏ của tiểu nữ có là gì?"
Ta không kiêng dè, thản nhiên bước tới bàn trống đối diện hắn ngồi xuống.
Tiêu Dạ Thần khẽ "ồ" một tiếng, dường như rất ngạc nhiên trước thái độ không hề sợ hãi của ta.
Hắn ngồi bật dậy, chiếc áo hoa hòe hoa sói rủ xuống, lười biếng chống cằm nhìn ta, đôi môi mỏng nhả ra một câu đầy vị trêu chọc.
“Khương tiểu thư quả nhiên thú vị.”
“Nghe đồn ngươi cực kỳ mê cái đẹp, trước đây nhìn trúng tên ngốc Cố Thanh Hằng kia.”
"Bản vương tự thấy mình đẹp hơn hắn gấp mười lần, sao ngươi không cân nhắc việc bám đuôi bản vương thử xem?"
Gã hộ vệ đứng bên cạnh nghe xong liền che mặt, dường như đã quá quen với cái sự vô tri của chủ t.ử nhà mình.
Ta nhìn gương mặt tuấn mỹ tuyệt luân, nhưng tính cách lại cực kỳ ối rồi ôi của hắn, trong lòng bỗng nhiên nảy ra một ý định táo bạo.
Một kẻ là nữ t.ử ngang ngược vừa từ hôn, một kẻ là vương gia phế vật ăn chơi.
Nếu hai kẻ này hợp lại một chỗ, chẳng phải sẽ khiến cả kinh thành này phải gà bay ch.ó sủa hay sao?
Lời đề nghị cợt nhả của Tiêu Dạ Thần khiến không khí trên tầng hai Vọng Nguyệt Lầu như ngưng đọng.
Nha hoàn thân cận đi theo ta thì mặt mày tái mét, còn gã hộ vệ mặt sẹo của hắn thì bất lực thở dài, bộ dạng như muốn tìm cái lỗ để chui xuống vì vị vương gia nhà mình quá đỗi vô tri.
Ta không tức giận, cũng chẳng thẹn thùng đỏ mặt.
Ta nhìn thẳng vào đôi mắt phượng lười biếng kia, khẽ nhấp một ngụm rượu hoa quế, rồi thong thả lên tiếng:
"Cân nhắc.
"Vương gia, ý kiến này của ngài nghe cũng không tồi."
"Khụ, khụ!"
Tiêu Dạ Thần đang ngửa cổ uống rượu, nghe ta nói vậy liền bị sặc, phun cả rượu ra ngoài rồi ho sặc sụa.
Gương mặt tuấn mỹ đỏ ửng lên vì bất ngờ, hắn trố mắt nhìn ta.
"Ngươi nói cái gì?
"Bản vương chỉ đùa một chút, ngươi vậy mà lại coi là thật."
"Khương Ninh, ngươi không sợ danh tiếng của mình đã nát còn nát hơn sao?"
"Danh tiếng của ta ở kinh thành vốn đã chẳng ra gì sau vụ hủy hôn rồi, ta chẳng thấy sợ gì cả."
Ta mỉm cười đặt ly rượu xuống.
“Còn danh tiếng của vương gia dường như cũng chẳng khá khẩm hơn tiểu nữ là bao.”
"Một kẻ là ác nữ hung bạo, một kẻ là phế vật ăn chơi, chẳng phải là trời sinh một cặp sao?"
Tiêu Dạ Thần thu lại nụ cười cợt nhả.
Đôi mắt phượng khẽ híp lại, một tia sáng sắc lạnh xẹt qua.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta như muốn nhìn thấu tâm can.
Bộ dạng lười biếng, hoa hòe hoa sói lúc nãy bỗng chốc biến mất, thay vào đó là khí thế áp bức vô hình của một bậc đế vương.
Hắn phất tay.
Gã hộ vệ mặt sẹo lập tức hiểu ý, nhanh ch.óng dẫn theo nha hoàn của ta lui xuống cầu thang, canh giữ không cho ai bước lên tầng hai.
"Khương đại tiểu thư, bản vương không thích chơi trò ú tim."
Tiêu Dạ Thần gõ nhẹ ngón tay thon dài lên mặt bàn, giọng nói trầm thấp mang theo sự cảnh cáo.
"Nói đi, mục đích của ngươi là gì?"
"Hợp tác."
Ta thẳng thắn vào thẳng vấn đề.
"Ta cần một tấm lá chắn vững chắc để tự do làm việc, giẫm nát phủ thừa tướng và bảo vệ Khương gia.
"Mà ở cái kinh thành này, kẻ có thân phận cao nhất lại không sợ đắc tội với ai nhất, chính là Hoài An Vương ngài."
Tiêu Dạ Thần nhướng mày.
"Vậy bản vương được lợi ích gì?
"Đừng nói với bản vương là ngươi định dùng mỹ sắc của ngươi để báo đáp đấy nhé."
Ta bật cười.
Tên nam nhân này mở miệng ra là không đứng đắn được quá ba câu.
"Vương gia giả vờ làm một kẻ phá gia chi t.ử suốt bao năm qua, chẳng phải cũng là để khiến vị trên ngai vàng kia yên tâm sao?"
Ta dùng ngón tay nhúng vào nước rượu, viết một chữ "binh" lên mặt bàn rồi xóa sạch.
