Trọng Sinh, Ta Huỷ Hôn Ngay Ngày Đại Hôn - Chương 5

Cập nhật lúc: 29/08/2026 06:05

“Phụ thân ta nắm giữ binh quyền, vốn là cái gai trong mắt Hoàng thượng và phủ Thừa tướng.”

“Ngài kết hôn với nữ nhi nhà võ tướng vừa hủy hôn, Hoàng thượng sẽ chỉ nghĩ đây là một trò đùa, hoàn toàn thả lỏng cảnh giác.”

"Ngài có thể tiếp tục tự do làm việc của mình, ta cũng có thể bảo vệ được gia tộc, đôi bên cùng có lợi."

Tiêu Dạ Thần nhìn chằm chằm vào chữ "binh" đã biến mất trên bàn, im lặng hồi lâu.

Khí chất nguy hiểm trên người hắn dần thu liễm, hắn lại lười biếng ngả người ra ghế, chiếc quạt lông vũ phẩy phẩy, khẽ cười thành tiếng.

“Thú vị, quả là thú vị.”

"Bản vương sống hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên có một nữ nhân dám đến trước mặt ta bàn điều kiện, lại còn nhìn thấu bản vương như vậy."

Hắn đứng dậy, chiếc trường bào thêu hoa mẫu đơn lòe loẹt khẽ lay động.

Hắn tiến lại gần ta, cúi người xuống, gương mặt tuấn mỹ phóng đại ngay trước mắt ta, hơi thở mang theo mùi rượu hoa quế nồng đậm.

“Được, bản vương đồng ý với thỏa thuận này.”

“Ngươi muốn làm vương phi của ta, bản vương liền cho ngươi danh phận quý giá nhất.”

"Nhưng Khương Ninh, ngươi nhớ cho kỹ, bước lên thuyền của bản vương rồi thì không có đường quay lại đâu."

Ta không hề né tránh ánh nhìn của hắn, khóe môi cong lên một nụ cười tươi rói.

"Vương gia yên tâm, thuyền của ngài dẫu có là thuyền tặc, Khương Ninh ta cũng quyết trèo đến cùng."

Kinh thành một lần nữa rúng động trước một tin tức động trời.

Hoài An Vương Tiêu Dạ Thần thỉnh chỉ Hoàng thượng, muốn nghênh cưới đại tiểu thư phủ Tướng quân Khương Ninh làm chính phi.

Khi thánh chỉ ban xuống, thiên hạ được một phen cười đến rụng răng.

Người ta rỉ tai nhau rằng đây đúng là một cặp bài trùng, nồi nào úp vung nấy.

Một kẻ là ác nữ hung bạo bị phủ Thừa tướng từ hôn, một kẻ là vương gia phế vật ăn chơi trác táng, thích mặc đồ hoa hòe hoa sói.

Hôn sự này chẳng khác nào trò hề lớn nhất năm.

Nghe đâu lúc nhận tin này, Cố Thanh Hằng ở phủ Thừa tướng đã cười lạnh mà thốt lên:

"Khương Ninh, ngươi vì trả thù ta mà tự hủy hoại đời mình, gả cho một tên phế vật, cả đời này ngươi cũng chỉ có thể làm trò cười cho thiên hạ mà thôi."

Ta nghe những lời đó từ miệng hạ nhân kể lại, chỉ khẽ nhếch môi, thản nhiên tiếp tục thử bộ hỉ phục mới gửi đến từ phủ Hoài An Vương.

Ngày đại hôn, phủ Tướng quân ngập tràn sắc đỏ.

Trái ngược với dự đoán của thiên hạ về một hôn lễ qua loa lạnh lẽo, những gì diễn ra vào ngày hôm đó đã khiến toàn bộ kinh thành phải câm lặng.

Từ tờ mờ sáng, tiếng kèn trống vang trời đã đ.á.n.h thức cả một vùng.

Thập lý hồng trang, mười dặm sính lễ của Hoài An Vương phủ xếp dài ròng rã từ Đông thành sang Tây thành.

Những rương hòm chứa đầy vàng bạc châu báu, san hô đỏ quý hiếm tiến vào phủ Tướng quân không dứt.

Quy mô và sự xa hoa ấy thậm chí còn vượt xa hôn lễ của các hoàng t.ử, hoàng thân quốc thích khác.

Ta đội mũ phượng, phủ khăn voan đỏ, bước ra khỏi cổng phủ dưới sự dìu dắt của ca caKhương Vũ.

Ngay khi bước qua bậc cửa, ta nghe thấy tiếng xôn xao kinh ngạc của bách tính xung quanh.

"Trời đất ơi, các ngươi nhìn kìa, đó là Hoài An Vương sao?"

"Hôm nay ngài ấy không mặc đồ hoa hòe nữa à?"

Qua khe hở của chiếc khăn lụa đỏ, ta nhìn thấy một đôi ủng thêu rồng đen, viền chỉ vàng đang từng bước tiến lại gần.

Tiêu Dạ Thần hôm nay không hề mặc những bộ trường bào hồng cánh sen hay thêu mẫu đơn sặc sỡ như mọi khi.

Hắn khoác lên mình bộ hỉ phục màu đỏ sậm bằng lụa gấm quý hiếm, trên bả vai và

vạt áo thêu mãng xà bằng chỉ vàng rực rỡ.

Thắt lưng bản to nạm ngọc đen, mái tóc đen tuấn tú được cố định bằng một chiếc trâm ngọc bích.

Khí chất lười biếng, cợt nhả hằng ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ tuấn mỹ, cao quý và đầy uy nghiêm của một bậc vương giả thực thụ.

Sự xuất hiện của hắn rực rỡ đến mức khiến tất cả mọi người có mặt đều phải nín thở.

Hắn tiến đến trước mặt ta, đưa bàn tay thon dài, ấm áp ra, nắm lấy tay ta.

Giọng nói trầm thấp mang theo vài phần từ tính quen thuộc khẽ vang lên bên tai ta, chỉ đủ cho hai người nghe.

"Vương phi, hôm nay bản vương ăn mặc thế này có đủ làm ngươi nở mày nở mặt chưa?"

Khóe môi ta ở dưới khăn đỏ khẽ mỉm cười, siết nhẹ tay hắn.

"Rất đẹp, vương gia quả thực không làm ta thất vọng."

Kiệu hoa rước ta qua những con phố sầm uất nhất kinh thành và tất nhiên không thể không đi qua đại môn của phủ Thừa tướng.

Lúc này, Cố Thanh Hằng và Thẩm Nguyệt cũng đang đứng trong đám đông đón xem.

Nhìn mười dặm sính lễ xa hoa, nhìn chiếc kiệu hoa tám người khiêng lộng lẫy được hộ tống bởi đội rước dâu hoa lệ của hoàng gia, lại nhìn Tiêu Dạ Thần tuấn mỹ vô song, oai phong lẫm liệt trên lưng đại chiến mã, sắc mặt Cố Thanh Hằng hoàn toàn cứng đờ, đôi mắt tràn ngập sự đố kỵ và ghen ghét.

Thẩm Nguyệt bên cạnh thì c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức gần như bật m.á.u, bàn tay bấu c.h.ặ.t vào tà áo để che giấu sự ghen tỵ đang dâng trào.

Hôn lễ của bọn họ ngày trước so với sự xa hoa, tôn quý ngày hôm nay của ta chẳng khác nào một vũng nước ao tù đem so với biển lớn.

Hoài An Vương phủ giăng đèn kết hoa, đại đường nguy nga lộng lẫy.

Dưới sự chứng kiến của các đại thần và hoàng thân quốc thích, ta và Tiêu Dạ Thần cùng bái đường thành thân.

Không có hỉ đường đôi nhục nhã, không có sự thỏa hiệp ngu muội.

Kiếp này, ta quang minh chính đại bước lên vị trí Hoài An Vương phi quý giá, giẫm nát toàn bộ thể diện và lòng tự tôn của những kẻ từng khinh thường ta dưới lòng bàn chân.

Sau đêm đại hôn, ta chính thức trở thành nữ chủ nhân của Hoài An Vương phủ.

Khác với những lời đồn đại về việc ta sẽ bị vị vương gia phế vật này ghẻ lạnh, cuộc sống tân hôn của chúng ta lại trôi qua một cách vô cùng đặc sắc.

Tiêu Dạ Thần sau ngày cưới lại chứng nào tật nấy, tiếp tục khoác lên mình những bộ y phục sặc sỡ và dáng vẻ ngả ngớn.

Thế nhưng điều khiến toàn bộ kinh thành phải trợn mắt há hốc mồm chính là sự dung túng vô bờ bến của hắn dành cho ta.

"Vương phi, hôm nay nàng muốn đi đâu quậy phá, để bản vương sai người chuẩn bị xe ngựa."

Tiêu Dạ Thần gác chân lên bàn, tay cầm quả nho ném bộp vào miệng, đôi mắt phượng híp lại cười cợt.

Ta đang lật xem danh sách quà mừng cưới mà Vương gia đã giao hết cho ta.

“Nghe nói điền sản của Cố gia dạo này ngày càng mở rộng, còn dám lôi kéo cả nhân công từ các ruộng đất hồi môn của ta.”

"Chúng còn cướp mối làm ăn của cửa tiệm do mẫu thân ta để lại."

Tiêu Dạ Thần nghe vậy liền vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, đứng bật dậy.

“Gì cơ?”

“Bản vương còn chưa sờ gáy chúng, vậy mà chúng đã dám vuốt râu hùm.”

“Người đâu?”

"Gọi ngay Truy Phong vào đây cho bản vương."

Gã hộ vệ mặt sẹo Truy Phong lập tức xuất hiện.

Tiêu Dạ Thần phẩy phẩy chiếc quạt lông vũ, hất hàm ra lệnh:

“Dẫn một đội hộ vệ vương phủ ra chặn ngay ngã tư.”

“Bất cứ ai mang tơ lụa nhập cho cửa hàng của Cố gia đi qua, cứ việc tịch thu với lý do nghi ngờ buôn lậu hàng cấm.”

“Kẻ nào dám hé răng kêu nửa lời, trực tiếp dỡ luôn cái tiệm đó cho bản vương.”

"Còn kẻ nào dám tới làm việc cho các điền sản của Cố gia, lập tức cho xung quân ra tiền tuyến."

"Vương gia, như vậy có lưu manh quá không?"

Truy Phong lau mồ hôi hột.

“Lưu manh cái gì?”

"Bản vương là Hoài An Vương, bản vương chính là luật pháp."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trọng Sinh, Ta Huỷ Hôn Ngay Ngày Đại Hôn - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD