Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 137

Cập nhật lúc: 24/04/2026 14:07

CHƯƠNG 137: PHÍA SAU CHIẾC GƯƠNG SOI

Ánh đèn trong hành lang tầng hầm của du thuyền Poseidon chập chờn, hắt lên những vách thép những bóng đen dài dằng dặc. Sau khi thoát khỏi căn phòng của Nam tước Von Klaus, Diệp Chiêu Minh và Tần Nghiêm Khuê dạt vào một lối đi hẹp dành riêng cho nhân viên tạp vụ. Không gian ở đây bị bóp nghẹt bởi mùi dầu máy, mùi rỉ sét và một thứ mùi hóa chất nồng hắc thoát ra từ hệ thống thông gió.

Chiêu Minh dừng lại trước một bức tường cụt, nơi đặt một chiếc gương lớn khung mạ vàng đã xỉn màu. Chiếc gương vốn dĩ được dùng để tạo cảm giác không gian rộng hơn cho hành lang chật hẹp, nhưng trong mắt anh, nó đặt ở đây là một sự phi lý tột độ. Một vật trang trí xa hoa không bao giờ nên xuất hiện ở khu vực kỹ thuật bẩn thỉu này.

"Nghiêm Khuê, kiểm tra nó," Chiêu Minh thầm thì, mắt vẫn không rời khỏi lối đi phía sau đề phòng toán Nghệ nhân đang truy đuổi.

Nghiêm Khuê tiến lại gần, hơi thở cô phả ra một lớp sương mỏng trên mặt kính lạnh lẽo. Cô áp bàn tay mang găng ren đen lên bề mặt gương. Ban đầu, cô chỉ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình – một người phụ nữ mang gương mặt "Elena" đầy mệt mỏi với đôi mắt rực cháy sự căm phẫn. Nhưng khi năng lực thấu thị bắt đầu bộc phát, mặt kính bỗng chốc trở nên mờ đục như nước hồ bị khuấy động, rồi dần dần tan biến.

"Chiêu Minh... nó không phải là gương bình thường," Nghiêm Khuê nói, giọng cô run lên. "Đây là kính một chiều loại dày, được gia cố bằng chì để chặn sóng radio. Và phía sau nó... có một gian phòng phụ."

Chiêu Minh tiến lại gần, anh dùng sống d.a.o găm gõ nhẹ vào khung gương. Tiếng vang phát ra không phải là tiếng gỗ chạm vào thép, mà là một âm thanh cơ khí trầm đục. Anh nheo mắt nhìn vào họa tiết những thiên thần đang bay lượn ở góc khung mạ vàng. Trong số đó, có một thiên thần mang đôi mắt đỏ rực bằng đá ruby nhỏ xíu.

"Nhìn đôi mắt này đi," Chiêu Minh ra hiệu. "Nó giống hệt đôi mắt của sinh vật đã theo dõi chúng ta ở khoang trên."

Anh dùng đầu ngón tay nhấn mạnh vào viên đá ruby. Một tiếng rắc khô khốc vang lên từ sâu bên trong vách tường, theo sau đó là tiếng rít của hệ thống thủy lực lâu ngày không vận hành. Chiếc gương khổng lồ từ từ trượt sang một bên, để lộ ra một khe hở vừa đủ cho một người lách qua. Một luồng không khí lạnh buốt, mang theo mùi của ammoniac và thịt thối rữa, tràn ra ngoài khiến Nghiêm Khuê phải bịt mũi để ngăn cơn buồn nôn.

"Cẩn thận," Chiêu Minh đẩy nhẹ cánh cửa gương, bước vào trước với khẩu s.ú.n.g lăm lăm trên tay.

Bên trong là một gian phòng phụ rộng chừng hai mươi mét vuông, hoàn toàn biệt lập với kiến trúc lộng lẫy của Poseidon. Tường phòng không dát vàng, cũng không lát thép hiện đại, mà là những khối bê tông thô nhám, vương vãi những vệt ố vàng và các ký hiệu kỹ thuật kỳ lạ được vẽ bằng sơn đỏ.

Giữa phòng là một chiếc bàn dài bằng đá cẩm thạch đen, bên trên bày biện hàng loạt các hũ thủy tinh chứa đầy dung dịch bảo quản. Nghiêm Khuê bước lại gần, cô suýt chút nữa đã ngã quỵ khi nhìn thấy những gì bên trong các hũ đó.

"Đây là... nhật ký sinh học của chúng," cô thầm thì, giọng lạc đi.

Bên trong các hũ không phải là những bộ phận cơ thể hoàn chỉnh, mà là những mẫu bệnh phẩm bị biến dạng: những khối u có hình thù như mắt người, những dải mô thần kinh quấn c.h.ặ.t lấy những mảnh kim loại, và thậm chí là những bào t.h.a.i nhân tạo với đôi cánh thiên thần bị dị tật. Mỗi hũ đều có một nhãn ghi: "Dự án Alpha-01: Mẫu thử thất bại".

Ở góc phòng, một bộ máy chiếu cũ kỹ đang phát đi những hình ảnh mờ ảo lên bức tường đối diện. Chiêu Minh tiến lại gần, anh thấy đó là đoạn phim ghi lại cuộc phẫu thuật của một đối tượng có mã số "S-00".

Người trên bàn mổ không có gương mặt cố định, vì toàn bộ cơ thịt đã bị bóc tách để thay thế bằng các sợi dẫn Omega màu tím. Gã bác sĩ trong đoạn phim — một kẻ mang mặt nạ chim ưng — đang dùng một loại kìm điện để kích thích vào bộ não hở của đối tượng.

"Tăng nồng độ Omega lên 40%. Chúng ta cần sự phản ứng vượt ngưỡng nhân tính," giọng nói trong đoạn phim vang lên, và Chiêu Minh nhận ra ngay lập tức: đó là giọng của Hàn Thiên thuở còn trẻ, lạnh lùng và đầy tham vọng điên cuồng.

"Lão ta đã bắt đầu việc này từ hàng chục năm trước," Chiêu Minh gằn giọng, bàn tay anh siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc. "Poseidon không chỉ là một lò mổ, nó là một bảo tàng của sự tàn ác mà Hàn Thiên đã xây dựng để phục vụ cho sự bất t.ử của chính mình."

Nghiêm Khuê đột nhiên chú ý đến một tập hồ sơ bằng giấy da nằm dưới gầm bàn, phủ một lớp bụi dày. Cô nhặt nó lên, và ngay trang đầu tiên, một tấm ảnh rơi ra.

Tấm ảnh chụp một nhóm người đứng trước du thuyền Poseidon vào ngày khánh thành. Đứng ở trung tâm là Hàn Thiên, trẻ trung và đầy quyền lực. Nhưng đứng ngay cạnh lão, là một người đàn ông trung niên có gương mặt hiền hậu, đang mỉm cười rạng rỡ.

"Chiêu Minh... nhìn này," Nghiêm Khuê đưa tấm ảnh cho anh. "Đây chẳng phải là... ông nội của An Mộc sao? Người được báo cáo là đã c.h.ế.t trong một vụ t.a.i n.ạ.n phòng thí nghiệm mười lăm năm trước?"

Chiêu Minh nhìn tấm ảnh, rồi nhìn vào những dòng chữ viết tay bên dưới: "Kỹ sư trưởng An Hoài - Người thiết kế hệ thống tuần hoàn Omega cho Poseidon. Cần được 'xử lý' sau khi hoàn tất giai đoạn 1".

Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau những chiếc hũ thủy tinh. Một cái bóng gầy gò, rách rưới từ từ đứng dậy từ trong góc khuất. Đó không phải là một Nghệ nhân, cũng không phải Bác sĩ Thiên thần.

Đó là một người đàn ông già nua, mắt đã lòa, toàn thân bị xích vào chân bàn đá. Lão nhìn về phía ánh sáng le lói từ cửa gương với một vẻ sợ hãi tột cùng.

"Đến... đến lúc thu hoạch nữa rồi sao?" Lão thào phào, giọng nói yếu ớt như một ngọn đèn sắp tắt. "Làm ơn... hãy lấy nốt quả tim này đi... tôi không muốn nghe tiếng sóng vỗ nữa..."

Nghiêm Khuê lao lại gần, cô quỳ xuống bên cạnh lão. "Ông là ai? Ông là An Hoài phải không?"

Lão già ngước đôi mắt đục ngầu lên, khi nghe thấy cái tên đó, lão run rẩy dữ dội. "An... Hoài? Cái tên đó... nó đã c.h.ế.t lâu rồi. Giờ tôi chỉ là 'Vật mẫu ghi chép' cho Magnus. Tôi là kẻ đã tạo ra địa ngục này, và tôi đang bị chính địa ngục của mình nuốt chửng."

Chiêu Minh quan sát lão già, anh thấy trên cổ lão có một mã vạch xăm chìm: ALPHA-LOG-00.

"An Mộc vẫn đang tìm ông," Chiêu Minh nói, giọng anh dịu lại nhưng chứa đầy nỗi đau. "Chúng tôi đến đây để đưa ông ra ngoài."

An Hoài cười cay đắng, lão chỉ tay vào những sợi ống dẫn đang cắm sâu vào cột sống của mình, nối thẳng xuống sàn tàu. "Tôi là một phần của con tàu này rồi, chàng trai trẻ. Nếu tôi rời đi, hệ thống tuần hoàn Omega của Poseidon sẽ sụp đổ, và tất cả những kẻ ở trên kia sẽ biến thành quái vật trong tích tắc. Hàn Thiên đã dùng mạng sống của tôi để nuôi dưỡng con quỷ này."

Bất chợt, tiếng chuông báo động đỏ rực rỡ vang lên từ phía bên ngoài hành lang. Chiếc gương soi bắt đầu rung chuyển, hệ thống thủy lực đang cố gắng đóng nó lại từ bên ngoài.

"Magnus đã phát hiện ra căn phòng này bị xâm nhập!" An Hoài hét lên, bằng một sức mạnh cuối cùng, lão đẩy một chiếc thẻ nhớ bằng đồng vào tay Nghiêm Khuê. "Chạy đi! Trong này có mật mã gốc để phá hủy lõi Omega. Đừng để Hàn Thiên đạt được mục đích cuối cùng. Hãy nói với An Mộc... ông nội xin lỗi..."

Chiêu Minh tóm lấy eo Nghiêm Khuê, kéo cô lách qua khe hở của chiếc gương ngay trước khi nó sập mạnh lại với một tiếng vang rợn người.

Phía sau chiếc gương soi, sự thật về nguồn gốc của Poseidon đã được hé lộ một cách tàn khốc. Gian phòng phụ đó không chỉ chứa những mẫu vật thất bại, nó chứa đựng cả một linh hồn bị giam cầm – người đã kiến tạo nên con tàu và cũng là nạn nhân đầu tiên của nó.

"Chiêu Minh, chúng ta phải cứu ông ấy!" Nghiêm Khuê hét lên giữa hành lang đang ngập tràn khói độc.

"Chúng ta sẽ cứu ông ấy bằng cách phá hủy con tàu này," Chiêu Minh gằn giọng, đôi mắt anh rực sáng sự quyết tuyệt. "An Mộc cần cái thẻ nhớ này hơn bất cứ thứ gì. Đi thôi, xuống khoang lạnh số 0. Trận chiến cuối cùng bắt đầu rồi."

Chiếc gương mạ vàng lại trở về vị trí cũ, tĩnh lặng và lộng lẫy, che giấu bên trong nó tiếng khóc than của một kỹ sư tài năng và bản danh sách tội ác kéo dài mười lăm năm của Hàn Thiên. Diệp Chiêu Minh và Tần Nghiêm Khuê lao đi trong bóng tối, mang theo hy vọng cuối cùng để lật đổ bản thiết kế đẫm m.á.u giữa đại dương.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.