Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 138
Cập nhật lúc: 24/04/2026 14:07
CHƯƠNG 138: VẬT TẾ TRONG LỒNG KÍNH
Căn phòng của Nam tước Von Klaus vẫn chìm trong ánh sáng xanh tím ma mị của những thiết bị lọc m.á.u rầm rì vận hành. Sau khi lấy được mã khóa truy cập từ gã Nam tước đang lịm đi vì t.h.u.ố.c mê, Diệp Chiêu Minh nhanh ch.óng thu dọn thiết bị bẻ khóa, chuẩn bị rời đi theo lối thoát hiểm kỹ thuật. Thế nhưng, Tần Nghiêm Khuê vẫn đứng chôn chân tại chỗ.
Đôi mắt thấu thị của cô không nhìn về phía lối ra, mà đang bị hút c.h.ặ.t vào một góc tối nằm khuất sau những tấm rèm nhung dày đặc ngay sát giường ngủ của Von Klaus. Một luồng năng lượng thuần khiết nhưng vô cùng yếu ớt, như một ngọn nến sắp tắt giữa cơn bão, đang phát ra từ đó.
"Chiêu Minh... đợi đã," Nghiêm Khuê thầm thì, giọng cô lạc hẳn đi.
"Chúng ta không còn thời gian, Nghiêm Khuê! Đội bảo vệ đang tới!" Chiêu Minh gắt nhẹ, nhưng khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt và đôi bàn tay run rẩy của cô, anh lập tức khựng lại.
Nghiêm Khuê tiến lại gần góc tối, đôi tay run rẩy vén tấm rèm nhung sang một bên. Một tiếng hít lạnh buốt vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
Phía sau tấm rèm không phải là tường thép, mà là một chiếc l.ồ.ng kính hình trụ đứng, cao khoảng hai mét, được làm từ loại thủy tinh cường lực đặc biệt, trong suốt tuyệt đối. Bên trong l.ồ.ng kính ngập tràn một loại dung dịch dưỡng chất màu hồng nhạt, lơ lửng những bọt khí li ti.
Và ở đó, đang ngủ say giữa khối chất lỏng lạnh lẽo ấy, là một thiếu nữ.
Cô gái trông chỉ chừng mười sáu, mười bảy tuổi. Mái tóc dài đen nhánh của cô trôi bồng bềnh trong dung dịch như những dải lụa dưới đáy đại dương. Gương mặt cô thanh tú, đôi lông mày khẽ chau lại như đang chìm trong một giấc mơ dài không lối thoát. Cô không mặc quần áo, toàn thân chỉ được kết nối với những sợi dây dẫn sinh học mỏng manh găm trực tiếp vào cột sống và các khớp xương.
"Kinh tởm..." Nghiêm Khuê khóc nghẹn, cô áp lòng bàn tay lên mặt kính lạnh buốt.
Dưới cái nhìn thấu thị, Nghiêm Khuê kinh hoàng nhận ra sự thật tàn khốc phía sau vẻ bình yên của cô gái. Đây không phải là một "vật phẩm" chờ để lấy tạng thông thường. Thiếu nữ này đang được duy trì ở trạng thái c.h.ế.t não lâm sàng, nhưng cơ thể vẫn được nuôi dưỡng để trở thành một "nguồn cung tế bào gốc sống" trực tiếp cho Nam tước Von Klaus.
Những sợi dây dẫn kia đang liên tục rút m.á.u và tủy xương từ cô gái, qua một hệ thống lọc ly tâm ngay dưới sàn, rồi bơm thẳng vào giường y tế của Von Klaus ở cách đó chưa đầy nửa mét.
"Chiêu Minh, nhìn này... cô ấy không phải là vật tế bị bắt cóc bình thường," Nghiêm Khuê chỉ vào một chiếc vòng kim loại nhỏ xíu đeo trên cổ tay thiếu nữ. Trên đó khắc một dãy số và một cái tên: Vân Hy - Mẫu tương thích loại S.
Chiêu Minh tiến lại gần, anh nhìn vào màn hình hiển thị sinh trắc học đặt bên cạnh l.ồ.ng kính. Đôi mắt anh rực cháy một ngọn lửa phẫn nộ chưa từng có.
"Hắn không chỉ ăn thịt người," Chiêu Minh gằn giọng qua kẽ răng. "Hắn đang nuôi nấng một sinh mạng chỉ để làm cái bình lọc m.á.u cho riêng mình. Đây là sự ký sinh tột cùng của loài quỷ."
Bỗng nhiên, đôi mắt của thiếu nữ trong l.ồ.ng kính khẽ cử động. Dưới tác động từ năng lượng thấu thị mạnh mẽ của Nghiêm Khuê, ý thức của cô gái dường như bị đ.á.n.h động. Đôi hàng mi rung nhẹ, rồi từ từ mở ra.
Đôi mắt cô gái không có con ngươi rõ ràng, nó là một màu xám đục của kẻ đã lâu không nhìn thấy ánh sáng, nhưng trong tích tắc khi nhìn thấy Nghiêm Khuê qua lớp kính, một tia sáng cầu cứu yếu ớt lóe lên. Môi cô gái khẽ cử động, những bọt khí nhỏ thoát ra từ khóe miệng.
"Cứu... tôi..."
Âm thanh đó không vang ra ngoài, nhưng nó dội thẳng vào tâm thức của Nghiêm Khuê thông qua sự kết nối năng não.
"Cô ấy còn tỉnh táo! Chiêu Minh, cô ấy vẫn còn nhận thức được nỗi đau này!" Nghiêm Khuê điên cuồng đập vào mặt l.ồ.ng kính. "Chúng ta phải đưa cô ấy ra khỏi đây!"
"Không được, Nghiêm Khuê! Lồng kính này kết nối trực tiếp với hệ thống duy trì sự sống của con tàu," Chiêu Minh tóm lấy vai cô, kéo lại. "Nếu phá vỡ nó lúc này, áp suất thay đổi đột ngột sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cô ấy ngay lập tức. Và Magnus sẽ biết ngay vị trí của chúng ta qua hệ thống báo động sinh học."
"Vậy anh định để cô ấy ở lại đây sao? Để gã Nam tước đó tiếp tục hút m.á.u cô ấy như một con đ*a?" Nghiêm Khuê gào lên, nước mắt giàn giụa trên mặt.
Ở trên giường y tế, Nam tước Von Klaus dường như cảm nhận được sự d.a.o động của "nguồn cung". Gã khẽ rên rỉ, bàn tay co quắp lại theo bản năng. Các ống dẫn Omega rít lên, bắt đầu tăng tốc độ rút dịch từ l.ồ.ng kính để ổn định lại nhịp tim cho gã chủ nhân Diamond.
Thiếu nữ trong l.ồ.ng kính co rúm người lại vì đau đớn, những sợi dây dẫn găm vào lưng cô căng ra, m.á.u tươi bắt đầu rỉ ra hòa vào dung dịch màu hồng. Đôi mắt cô gái dán c.h.ặ.t vào Nghiêm Khuê, chứa đựng một sự van xin đến xé lòng.
Bên ngoài hành lang, tiếng còi báo động đỏ vang lên dồn dập. Tiếng kim loại va chạm của đội bảo vệ Nghệ nhân đã sát ngay cửa phòng 107.
"Họ đến rồi!" Chiêu Minh quát lớn. Anh nhanh ch.óng rút s.ú.n.g, hướng về phía bảng điều khiển của l.ồ.ng kính. "Tôi sẽ không bỏ cô ấy lại, nhưng không phải bằng cách này. Nghiêm Khuê, dùng thấu thị tìm cho tôi van xả khẩn cấp của hệ thống dưỡng chất! Chúng ta sẽ làm quá tải hệ thống lọc m.á.u của Von Klaus, buộc hệ thống phải ngắt kết nối vật lý với cô gái này để bảo vệ 'khách hàng'."
Nghiêm Khuê lau nước mắt, cô áp sát trán vào mặt kính, dồn toàn bộ sức mạnh vào việc quét qua cấu trúc máy móc phức tạp dưới sàn tàu.
"Dưới chân giường của Von Klaus! Có một van khóa cơ học mạ đồng!" Nghiêm Khuê hét lên.
Chiêu Minh không chút do dự, anh lao tới, dùng báng s.ú.n.g nện mạnh vào cái van đồng. Một tiếng rầm khô khốc vang lên, dung dịch màu tím của Omega bắt đầu trào ngược lại từ giường của Nam tước về phía máy lọc.
"CHUYỆN GÌ ĐANG XẢY RA?" Von Klaus đột ngột bừng tỉnh, gã gào lên trong cơn đau khi m.á.u của mình bị hút ngược trở lại. Gã nhìn thấy Chiêu Minh và Nghiêm Khuê bên cạnh l.ồ.ng kính của Vân Hy thì đôi mắt rực lên sự điên cuồng. "Lũ chuột nhắt! Đừng chạm vào món hàng của tôi! Đó là sự sống của tôi!"
Ngay lúc đó, cánh cửa phòng 107 bị phá tung. Những gã Nghệ nhân với s.ú.n.g máy trên tay lao vào.
"Bảo vệ Nam tước! Tiêu diệt những kẻ xâm nhập!"
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Chiêu Minh đẩy Nghiêm Khuê nằm rạp xuống sàn. Anh b.ắ.n nát bộ điều biến của l.ồ.ng kính. Lớp thủy tinh cường lực rạn nứt như mạng nhện. Dung dịch hồng nhạt bắt đầu rò rỉ ra ngoài, tạo thành một vũng lầy trơn trượt trên sàn t.h.ả.m xa hoa.
Thiếu nữ tên Vân Hy từ từ chìm xuống đáy l.ồ.ng khi áp suất giảm đi, đôi mắt cô vẫn nhìn Nghiêm Khuê, nhưng lần này là một sự thanh thản kỳ lạ. Cô biết, dù c.h.ế.t, cô cũng sẽ không còn là một cái bình lọc m.á.u cho loài quỷ nữa.
"Chúng ta sẽ quay lại, Vân Hy! Tôi hứa!" Nghiêm Khuê hét lên giữa tiếng s.ú.n.g nổ chát chúa.
Chiêu Minh ném một quả l.ự.u đ.ạ.n khói về phía cửa, rồi tóm lấy Nghiêm Khuê, lôi cô vào lối thoát hiểm bí mật phía sau gương soi
Căn phòng Diamond rực rỡ của Nam tước Von Klaus chìm trong khói đạn và dung dịch y tế đục ngầu. Twist kinh hoàng về cô gái trong l.ồ.ng kính đã x.é to.ạc lớp vỏ bọc cuối cùng của du thuyền Poseidon. Đây không còn là một cuộc điều tra, mà là một cuộc giải cứu những linh hồn đang bị giam cầm trong những chiếc kén của sự bất t.ử. Tần Nghiêm Khuê giờ đây đã mang theo một nỗi ám ảnh mới, một lời hứa bằng m.á.u với thiếu nữ mang tên Vân Hy, giữa đại dương không luật pháp đang gầm thét đòi mạng.
