Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 36
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:04
CHƯƠNG 36: BẢN THẢO DANG DỞ CỦA QUỶ DỮ
Căn phòng giám định pháp y lúc ba giờ sáng chìm trong một thứ ánh sáng trắng xanh nhợt nhạt, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng máy chạy rè rè từ các thiết bị bảo quản mô tạng càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch đáng sợ. Trên bàn inox, những "mảnh ghép" của cái gọi là vũ công ballet đã được tách rời một cách cẩn trọng. Những sợi dây cước trong suốt, từng là gông xiềng điều khiển tư thế múa, giờ đây nằm cuộn tròn trong khay bằng chứng như những xác rắn c.h.ế.t khô.
Diệp Chiêu Minh đứng bất động bên cạnh bàn khám nghiệm, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhưng sự tỉnh táo vẫn sắc lẹm như một lưỡi d.a.o vừa tuốt khỏi vỏ. Anh nhìn chằm chằm vào phần thân mình của kế toán Lý Văn – mảnh ghép trung tâm của trò chơi lắp ghép quái đản này.
Tần Nghiêm Khuê đứng đối diện anh, đôi bàn tay quấn băng gạc trắng của cô khẽ chạm vào mép bàn inox lạnh buốt. Cô không nhìn vào những khối cơ bị cắt xẻ, mà đôi mắt thâm trầm của cô lại đang tập trung vào một vị trí duy nhất trên vùng da cổ phía sau, ngay sát dưới chiếc lông vũ đen vừa được đội pháp y rút ra bằng kẹp chuyên dụng.
"Chiêu Minh, đưa cho tôi kính hiển vi cầm tay." Nghiêm Khuê cất lời, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng vang vọng trong căn phòng vắng.
Chiêu Minh nhanh ch.óng cầm lấy thiết bị, bước lại gần cô. Hơi thở của anh phả nhẹ vào vai Nghiêm Khuê, mang theo mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc và sự căng thẳng tột độ. Anh rọi đèn cường độ cao vào vị trí Nghiêm Khuê chỉ định.
Dưới ống kính phóng đại, một sự thật kinh hoàng khác hiện ra, sắc nét và tàn nhẫn hơn bất cứ thứ gì họ từng thấy trước đó. Ngay tại vị trí mà chiếc lông vũ đen vừa được cắm vào, có một dòng chữ li ti được khắc bằng kỹ thuật laser siêu vi điểm, sâu chưa đầy 0.1mm trên lớp biểu bì. Những nét chữ thanh mảnh, đều đặn đến mức máy móc cũng khó lòng thực hiện được, tạo thành một cụm từ tiếng Anh đơn giản nhưng đầy ngạo mạn:
"UNFINISHED" (CHƯA HOÀN THIỆN).
"Chưa hoàn thiện..." Chiêu Minh lặp lại cụm từ đó, thanh âm trầm đục chứa đựng một sự phẫn nộ đang bị nén c.h.ặ.t đến mức chực chờ nổ tung. "Hắn coi mạng sống của ba con người, coi sự ghê rợn ở quảng trường trung tâm chỉ là một tác phẩm đang dở dang sao?"
Nghiêm Khuê lùi lại một bước, đôi vai cô khẽ rung lên. Ký ức về Kẻ Hành Hình ở năm 2045 tràn về như thác lũ. Hắn không bao giờ g.i.ế.c người một cách vô nghĩa; mỗi t.h.i t.h.ể đều là một nét vẽ trong bản thiết kế vĩ đại của hắn. Và dòng chữ "Chưa hoàn thiện" này chính là lời thách thức trực diện nhất nhắm vào cô – kẻ duy nhất hiểu được ngôn ngữ của bóng tối.
"Anh không hiểu đâu, Chiêu Minh." Nghiêm Khuê nhìn vào dòng chữ trên màn hình hiển thị. "Đối với 'Kiến trúc sư', t.h.i t.h.ể ở quảng trường chỉ là cái khung xương. Hắn dùng cánh tay của sinh viên kiến trúc để phác thảo, dùng đôi chân người mẫu để tạo hình thể, và dùng thân mình của kế toán để tính toán sự thăng bằng. Nhưng tác phẩm này thiếu đi linh hồn. Nó thiếu đi phần quan trọng nhất để trở thành một biểu tượng."
"Linh hồn mà hắn muốn là gì?" Chiêu Minh gằn giọng, bàn tay anh siết c.h.ặ.t lấy cạnh bàn inox đến mức kim loại rên rỉ.
Nghiêm Khuê quay sang nhìn anh, ánh mắt cô rực sáng sự căm hận sâu sắc. "Là phần đầu. Là trí tuệ và quyền lực của Thẩm phán Cao. Hắn khắc dòng chữ này để nói với chúng ta rằng: Bữa tiệc chỉ mới bắt đầu. Những gì chúng ta thấy ở quảng trường chỉ là bản nháp bị vứt bỏ vì không đạt chuẩn. Tác phẩm thật sự... tác phẩm 'Hoàn thiện'... đang chờ chúng ta ở cảng X."
Lúc này, Trình Dã bước vào phòng, gương mặt anh tái nhợt, tay cầm một tập hồ sơ vừa được in ra từ phòng kỹ thuật.
"Sếp, Nghiêm Khuê... các bạn nói đúng." Trình Dã chỉ vào ảnh chụp X-quang phần n.g.ự.c của t.h.i t.h.ể kế toán Lý Văn. "Chúng tôi vừa phát hiện một thiết bị đếm ngược siêu nhỏ được cấy sâu vào khoang n.g.ự.c, ngay sát tim. Nó không phải là b.o.m, mà là một trạm phát tín hiệu tần số cực ngắn."
An Mộc cũng lao vào, giọng cô run rẩy: "Tín hiệu đó... nó vừa được kích hoạt khi chúng ta rút chiếc lông vũ đen ra. Nội dung tín hiệu chỉ vỏn vẹn một dãy số đếm ngược: 02:59:59. Chúng ta chỉ còn chưa đầy ba giờ đồng hồ."
Chiêu Minh lập tức xoay người lại, sát khí bùng nổ dữ dội. "Hắn muốn chúng ta chạy đua với hắn. Dòng chữ 'Chưa hoàn thiện' là một lời mời, còn đồng hồ đếm ngược là một bản án t.ử hình dành cho Thẩm phán Cao."
Nghiêm Khuê tiến lại gần t.h.i t.h.ể, cô nhìn vào vết khắc nhỏ trên cổ một lần cuối. Cô nhận thấy những đường nét của chữ "U" và "D" trong cụm từ "UNFINISHED" có những điểm nhấn đậm nhạt khác nhau. Cô nhanh ch.óng lấy một cây b.út, phác họa lại cấu trúc của các nét chữ lên một tờ giấy trắng.
"Nhìn đi, Chiêu Minh." Nghiêm Khuê chỉ vào bản phác thảo. "Hắn không chỉ khắc chữ. Nếu nối các điểm nhấn này lại theo quy tắc mật mã của Hắc Nha, chúng ta sẽ có sơ đồ mặt bằng của Tháp Canh khu B tại bến cảng. Hắn đang ở đó, đợi chúng ta đến để chứng kiến nét vẽ 'Hoàn thiện' cuối cùng."
Chiêu Minh nhìn vào sơ đồ, rồi nhìn vào Nghiêm Khuê. Anh thấy sự kiên định và một nỗi đau thầm kín trong mắt cô. Anh biết, đối với cô, đây không chỉ là một vụ án, mà là cuộc chiến để chuộc lỗi cho tương lai.
"Hắn coi thường chúng ta." Chiêu Minh lạnh lùng nói, anh rút khẩu Glock 17 ra, kiểm tra ổ đạn lần cuối. "Hắn nghĩ chúng ta sẽ hoảng loạn trước cái mác 'Chưa hoàn thiện' của hắn. Nhưng hắn quên rằng, ánh sáng của công lý không bao giờ để lại một vụ án nào dở dang."
Anh quay sang ra lệnh cho Trình Dã và An Mộc: "Lập tức phong tỏa toàn bộ khu vực cảng X, khu B. Yêu cầu lực lượng đặc nhiệm b.ắ.n tỉa vào vị trí xung quanh tháp canh. Tuyệt đối không được nổ s.ú.n.g nếu không có lệnh của tôi hoặc Nghiêm Khuê. Hắn muốn chúng ta chứng kiến tác phẩm của hắn, vậy chúng ta sẽ cho hắn thấy cái c.h.ế.t của chính hắn mới là tác phẩm hoàn hảo nhất."
Nghiêm Khuê đi bên cạnh Chiêu Minh khi họ bước ra khỏi phòng giám định. Gió đêm lùa qua hành lang, mang theo mùi muối biển và sự c.h.ế.t ch.óc.
"Chiêu Minh," Nghiêm Khuê thầm thì khi họ bước lên chiếc xe Jeep. "Dòng chữ đó... hắn khắc nó cho tôi thấy. Hắn biết tôi sẽ nhận ra kỹ thuật khắc laser này. Hắn đang cố tình kích động sự ám ảnh trong tôi."
Chiêu Minh nắm lấy tay cô, siết c.h.ặ.t. "Hắn tính toán được mật mã, nhưng hắn không tính toán được tôi. Tôi sẽ không để cô rơi vào bẫy của hắn lần nữa. Dù tác phẩm của hắn có hoàn thiện hay không, thì đêm nay, Hắc Nha sẽ phải gãy cánh tại thành phố S này."
Chiếc xe Jeep gầm rú lao đi trong màn đêm, hướng thẳng về phía cảng X. Ba giờ đồng hồ đếm ngược đang chạy đua với t.ử thần. Lời thách thức "Chưa hoàn thiện" vẫn như một bóng ma lởn vởn trong đại não của mỗi người.
Kẻ Kiến Trúc Địa Ngục đang đứng trên đỉnh tháp canh, tay cầm lưỡi d.a.o phẫu thuật, chờ đợi ánh bình minh để đặt nét vẽ cuối cùng lên thủ cấp của Thẩm phán Cao. Nhưng hắn không biết rằng, ở kiếp này, con mồi của hắn đã mang theo cả một thời đại để đối đầu với hắn.
Chiếc đồng hồ đếm ngược trên màn hình máy tính của Trình Dã nhảy về con số 02:30:00, và chiếc xe của Đội trọng án biến mất trong màn sương mù dày đặc của bến cảng, mở đầu cho một cuộc thanh trừng quy mô lớn chưa từng có. Tác phẩm của quỷ dữ liệu có được hoàn thiện, hay nó sẽ bị ánh sáng xé nát ngay từ trong trứng nước? Câu trả lời nằm ở trái tim của bóng tối – cảng X.
