Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 37
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:04
CHƯƠNG 37: TRUY TÌM NẠN NHÂN
Bầu không khí bên trong văn phòng Đội trọng án quận X vào lúc bốn giờ sáng đặc quánh mùi cà phê đắng và hơi ẩm từ những cơn mưa phùn ngoài bến cảng. Những dải ánh sáng huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy liên hồi, hắt xuống mặt bàn ngổn ngang hồ sơ những quầng sáng lạnh lẽo. Sau khi phát hiện dòng chữ kinh hoàng "Chưa hoàn thiện" khắc trên mô thịt của nạn nhân, cả đội như bị cuốn vào một vòng xoáy áp lực khủng khiếp. Thời gian không còn được tính bằng giờ, mà bằng từng nhịp đập của trái tim Thẩm phán Cao – người có lẽ đang là mảnh ghép cuối cùng của bản thiết kế địa ngục.
An Mộc ngồi dán mắt vào hệ thống máy tính trung tâm. Đôi mắt cô gái trẻ đỏ ngầu, mái tóc cột vội vàng rủ xuống trán, nhưng mười đầu ngón tay vẫn lướt trên bàn phím với tốc độ ch.óng mặt. Cô đang truy xuất hàng terabyte dữ liệu từ các trạm phát sóng viễn thông và camera an ninh dân dụng trên toàn thành phố S.
"Sếp! Chị Khuê! Em tìm thấy rồi!" An Mộc đột ngột reo lên, giọng cô lạc đi vì phấn khích lẫn kinh hãi.
Diệp Chiêu Minh lập tức buông tách cà phê lạnh ngắt, anh sải bước tới sau lưng An Mộc. Tần Nghiêm Khuê cũng đứng dậy từ góc phòng, tà áo khoác đen khẽ lay động theo từng bước chân dứt khoát của cô. Trình Dã tạm dừng việc lau chùi khẩu s.ú.n.g công vụ, nhanh ch.óng vây quanh màn hình máy tính.
"Nhìn vào bản đồ nhiệt này đi." An Mộc chỉ vào ba điểm đỏ nhấp nháy trên bản đồ thành phố S. "Ba nạn nhân bị tháo rời – sinh viên kiến trúc Lâm Tuấn, người mẫu Hạ Vy và kế toán Lý Văn. Họ biến mất ở ba địa điểm hoàn toàn khác nhau: Một người ở trạm xe buýt khu Nam, một người ở bãi đỗ xe trung tâm thương mại khu Đông, và một người ngay tại văn phòng công ty vận tải phía Bắc."
Chiêu Minh nheo mắt, ánh nhìn sắc lẹm như muốn đ.â.m xuyên qua màn hình. "Khoảng cách giữa ba điểm này ít nhất là 15 cây số. Điều gì khiến em chú ý?"
An Mộc gõ mạnh vào phím Enter, một bảng so sánh thời gian hiện lên, được tô đỏ ở cột cuối cùng.
"Đây mới là điểm mấu chốt. Dù địa điểm cách xa nhau, nhưng cả ba người đều bị ngắt tín hiệu điện thoại và biến mất khỏi tầm mắt camera an ninh vào đúng 23 giờ 47 phút đêm ngày mùng 5 tháng 4. Không lệch một giây nào."
Cả căn phòng rơi vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Trình Dã hít một hơi lạnh, bàn tay anh vô thức siết c.h.ặ.t lấy cạnh bàn. "Cùng một khung giờ? Biến mất đồng thời ở ba hướng khác nhau của thành phố? Chuyện này... chuyện này về mặt vật lý là không tưởng đối với một sát thủ đơn độc."
Nghiêm Khuê tiến lại gần màn hình, đôi mắt cô sâu thẳm, phản chiếu những dòng mã lệnh xanh lét. Cô khẽ chạm tay vào vị trí của ba điểm đỏ trên bản đồ, rồi vẽ một đường tròn bao quanh trung tâm thành phố.
"Kẻ Hành Hình không thực hiện việc này một mình." Nghiêm Khuê cất lời, giọng cô lạnh lẽo hệt như cơn gió từ tương lai. "Hắc Nha có một đội quân 'Thợ săn' chuyên nghiệp. Chúng sử dụng thiết bị gây nhiễu sóng đồng bộ từ vệ tinh để tạo ra 'khoảng mù' tạm thời trên toàn thành phố. Việc ba nạn nhân biến mất cùng lúc không phải là ngẫu nhiên, đó là một hành động mang tính phô diễn kỹ thuật."
Chiêu Minh quay sang nhìn Nghiêm Khuê, ánh mắt anh rực sáng sự thấu thị. "Ý cô là chúng đã lên kế hoạch bắt cóc cả ba người này từ trước, chỉ chờ đúng khoảnh khắc 23 giờ 47 phút để ra tay?"
"Đúng." Nghiêm Khuê gật đầu dứt khoát. "Ở tương lai, Hắc Nha gọi đây là 'Sự im lặng đồng nhất'. Chúng muốn chứng minh rằng chúng có thể thâu tóm bất kỳ ai, ở bất kỳ đâu, vào bất kỳ lúc nào mà luật pháp không hề hay biết. Con số 23:47 không phải là ngẫu nhiên đâu, Chiêu Minh."
An Mộc gõ thêm vài lệnh truy xuất. "Chị Khuê nói đúng... 23:47... Nếu cộng các con số này lại, chúng ta có 2+3+4+7 = 16. Mà t.h.i t.h.ể ở quảng trường có 16 vết khâu nối mô vi phẫu mà chị đã chỉ ra lúc nãy!"
Sự chính xác đến mức bệnh hoạn của kẻ thù khiến Trình Dã cảm thấy rợn người. "Điên rồ... Bọn chúng coi mạng người là những con số để cộng trừ sao? Vậy Thẩm phán Cao? Ông ấy có biến mất vào khung giờ này không?"
An Mộc nhanh ch.óng tra cứu hồ sơ của Thẩm phán Cao. "Không. Thẩm phán Cao biến mất vào lúc 2 giờ sáng ngày mùng 7, ngay sau khi ký lệnh khám xét bến cảng X. Điều này khớp với những gì chị Khuê dự đoán: Ông ấy là 'phần đầu', là mảnh ghép hoàn thiện sau khi cái khung đã được lắp xong."
Chiêu Minh siết c.h.ặ.t nắm tay, tiếng xương khớp kêu rắc rắc giữa không gian tĩnh mịch. "Vậy là chúng ta có ba nạn nhân bị bắt cóc vào đêm mùng 5, bị giam giữ và tháo rời tại một địa điểm trung gian, trước khi được đưa đến quảng trường vào rạng sáng hôm nay. An Mộc, kiểm tra ngay lịch trình di chuyển của các xe đông lạnh hoặc xe cứu thương tư nhân xuất hiện gần ba điểm này vào lúc 23 giờ 47 phút đêm mùng 5."
"Em đang làm rồi sếp!" An Mộc tập trung cao độ, những dòng dữ liệu chạy qua mắt cô như những tia chớp. "Có rồi! Một chiếc xe cứu thương mang biển số giả của Bệnh viện Tâm thần số 1 – nơi bác sĩ Trần Hữu Nghị từng làm việc – đã xuất hiện ở cả ba khu vực trong vòng một tiếng trước khi vụ bắt cóc diễn ra. Và sau đó... nó hướng thẳng về phía khu kho bãi bỏ hoang ở cảng X."
Nghiêm Khuê đứng thẳng dậy, đôi mắt cô rực sáng sát khí. "Trạm trung chuyển. Hắn dùng chính bệnh viện cũ của mình làm nơi sơ chế 'vật liệu', sau đó chuyển đến cảng X để lắp ghép. Điểm chung của ba nạn nhân không nằm ở mối quan hệ xã hội, mà nằm ở sự 'đồng bộ' về thời gian biến mất."
Cô quay sang nhìn Chiêu Minh, gương mặt cô dưới ánh đèn huỳnh quang sắc sảo đến lạ lùng. "Hắn muốn chúng ta thấy sự hoàn hảo của hắn, Chiêu Minh. Việc ba người biến mất cùng lúc là để nói với anh rằng: 'Tôi có thể làm bất cứ điều gì tôi muốn với thành phố của anh'."
Chiêu Minh cầm lấy chiếc áo khoác da, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng và dứt khoát vô cùng. "Bữa tiệc của hắn đã phơi bày quá nhiều dấu vết rồi. An Mộc, gửi tọa độ bãi kho đó cho đội đặc nhiệm. Trình Dã, chuẩn bị v.ũ k.h.í hạng nặng. Chúng ta không chỉ đi cứu Thẩm phán Cao."
Anh dừng lại trước cửa, quay đầu nhìn Nghiêm Khuê. "Chúng ta sẽ đi phá nát sự 'im lặng đồng nhất' của chúng."
Nghiêm Khuê đi bên cạnh anh, gót giày gõ xuống nền gạch âm vang một sự kiên định. "Kiếp trước tôi đã để mất dấu vết của 'Sự im lặng đồng nhất' này và phải trả giá bằng cả một đội đặc nhiệm. Kiếp này, tôi sẽ không để kịch bản đó lặp lại."
Truy tìm nạn nhân đã không còn là một cuộc tìm kiếm thông thường, mà là một cuộc đấu trí với một hệ thống tội phạm mang tầm vóc tương lai. "Bộ tứ" lao ra khỏi văn phòng, hướng về phía màn sương mù dày đặc của bến cảng X, nơi chiếc xe cứu thương mang biểu tượng quạ đen đang chờ đợi họ trong bóng tối.
Máy tính của An Mộc vẫn còn hiển thị con số 23:47 rực đỏ, như một vết sẹo khắc sâu vào tâm trí của Đội trọng án. Cuộc chạy đua với "Kiến trúc sư" đã bước sang một nấc thang mới, nơi mà thời gian là kẻ thù và sự thật là v.ũ k.h.í duy nhất để ngăn chặn sự diệt vong của thành phố S.
