Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 40
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:04
CHƯƠNG 40: BẪY RẬP TRONG PHÒNG TỐI
Âm thanh khô khốc của tiếng chốt cửa sắt sập lại vang lên như một bản án t.ử hình, chấn động cả không gian chật hẹp của tầng hầm studio "Nghệ thuật Phù Du". Ngay sau đó, tiếng nhạc Lacrimosa vốn đang rỉ rả bỗng vụt tắt, nhường chỗ cho một sự im lặng tuyệt đối, đặc quánh đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng m.á.u chảy rần rần trong huyết quản.
Diệp Chiêu Minh phản ứng ngay lập tức. Anh lao về phía cánh cửa sắt nặng nề, dùng bờ vai vững chãi húc mạnh một cú kinh người.
Rầm!
Cánh cửa không hề lay chuyển. Nó đã được gia cố bằng những thanh thép chịu lực từ bên ngoài, biến căn phòng rửa ảnh vốn dĩ nhỏ bé thành một chiếc quan tài bằng bê tông kiên cố. Chiêu Minh gầm nhẹ, anh rút khẩu Glock 17, họng s.ú.n.g đen ngòm nhắm thẳng vào ổ khóa.
"Đừng b.ắ.n, Chiêu Minh!" Tần Nghiêm Khuê hét lên, cô vội vàng nắm lấy cổ tay anh, kéo nòng s.ú.n.g xuống đất. "Nhìn kìa! Hắn đã chuẩn bị sẵn rồi!"
Dưới ánh đèn pin cầm tay đang quét qua cửa, Chiêu Minh sững người. Xung quanh khe cửa và các lỗ thông hơi nhỏ xíu đã được bịt kín bằng một loại keo silicon trong suốt. Và ngay trên đỉnh đầu họ, hệ thống vòi phun chữa cháy tự động vốn dĩ phải chứa nước, giờ đây đang rỉ ra một thứ chất lỏng màu vàng nhạt, sền sệt.
Xì... xì...
Tiếng động cơ máy bơm bắt đầu hoạt động. Mùi hóa chất rửa ảnh – loại axit acetic nồng nặc trộn lẫn với mùi khí gas công nghiệp – bắt đầu lan tỏa, nồng nặc đến mức khiến phổi người ta thắt lại ngay từ hơi thở đầu tiên.
"Khốn kiếp!" Chiêu Minh siết c.h.ặ.t nắm tay, anh cởi chiếc áo khoác da, nhanh ch.óng quấn quanh mũi và miệng cho Nghiêm Khuê. "Đeo cái này vào! Đây là bẫy khí hóa chất nồng độ cao. Hắn muốn chúng ta c.h.ế.t ngạt trước khi kịp ra khỏi đây."
Nghiêm Khuê nhận lấy chiếc áo, nhưng ánh mắt cô không hề hoảng loạn. Cô nhìn quanh căn phòng tối, nơi những bức ảnh "nghệ thuật" về các bộ phận cơ thể người vẫn đang treo lủng lẳng trên những sợi dây kẹp, trông hệt như những linh hồn đang cười nhạo sự bất lực của họ.
"Hắn không chỉ muốn g.i.ế.c chúng ta bằng khí độc." Nghiêm Khuê thầm thì qua lớp vải áo khoác, giọng cô nghẹn lại vì mùi hóa chất bắt đầu ngấm vào họng. "Anh nhìn vào những khay chứa hóa chất trên bàn đi. Đó là Hydrofluoric Acid (HF). Nếu nó bay hơi và kết hợp với khí gas đang phun ra, nó sẽ ăn mòn mọi thứ... kể cả phổi của chúng ta."
Chiêu Minh nghiến răng, anh cầm đèn pin soi nhanh qua các bức tường đá xám xịt. Không có cửa sổ, không có lối thoát hiểm. Đây là một phòng tối thực sự, nơi ánh sáng và sự sống bị triệt tiêu hoàn toàn.
"An Mộc! Trình Dã! Có nghe tôi nói không?" Chiêu Minh nhấn bộ đàm, nhưng chỉ có những tiếng rè rè nhiễu loạn của sóng ngắn đáp lại. "Bọn chúng đã đặt thiết bị phá sóng ngay trong tường. Chúng ta hoàn toàn bị cô lập."
Nghiêm Khuê tiến lại gần chiếc bàn gỗ dài, nơi đặt những chiếc máy rửa ảnh cũ kỹ. Đôi bàn tay quấn băng gạc của cô lướt nhanh trên những chai lọ hóa chất. Cô đang tìm kiếm một cơ hội sống sót từ chính những thứ đang g.i.ế.c c.h.ế.t mình.
"Chiêu Minh, đưa cho tôi chiếc bật lửa Zippo của anh." Nghiêm Khuê đột ngột ra lệnh.
Chiêu Minh khựng lại, anh nhìn cô như nhìn một kẻ điên. "Cô muốn làm nổ tung căn phòng này sao? Khí gas đang đặc dần, chỉ cần một tia lửa..."
"Tin tôi đi!" Nghiêm Khuê nắm lấy tay anh, đôi mắt cô rực sáng một sự kiên định đến từ tương lai. "Hắn là một 'Kiến trúc sư', hắn luôn để lại một lối thoát cho những kẻ thông minh. Anh có thấy chiếc máy hút mùi phía trên khay hóa chất chính không? Nó không dẫn ra ngoài, nó dẫn ngược vào một hệ thống lọc. Nếu chúng ta tạo ra một áp suất nhiệt đủ lớn ở góc đối diện, chúng ta sẽ đảo ngược được luồng khí."
Chiêu Minh nhìn sâu vào đôi mắt của Nghiêm Khuê. Trong bóng tối của hầm sâu, giữa làn khói độc đang cuộn xoáy, anh thấy được một bản lĩnh chỉ huy vượt xa mọi thực tại. Anh không hỏi thêm, dứt khoát rút chiếc bật lửa Zippo bọc bạc ra, bật nắp.
Cạch... phụt...
Ngọn lửa nhỏ màu xanh hiện lên, nhảy múa trước mắt họ. Không khí xung quanh bắt đầu rung rinh vì nhiệt độ tăng cao đột ngột.
"Đội trưởng," Nghiêm Khuê thầm thì, cô áp sát lưng vào n.g.ự.c Chiêu Minh để lấy điểm tựa. "Trong vòng 30 giây tới, khi tôi hô 'bắn', anh hãy b.ắ.n thẳng vào bình chứa Oxy dự phòng ở góc kia. Áp suất nổ sẽ phá vỡ lớp silicon ở khe cửa, nhưng chúng ta phải chịu đựng được dư chấn."
Chiêu Minh siết c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g, anh cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim dồn dập của Nghiêm Khuê đang truyền sang mình. Sự gắn kết giữa họ lúc này không còn là giữa đội trưởng và nhân viên, mà là sự cộng sinh giữa hai linh hồn đang đứng trước ranh giới sinh t.ử.
"Tôi sẵn sàng rồi." Chiêu Minh gằn giọng, đôi mắt anh khóa c.h.ặ.t vào mục tiêu trong bóng tối.
Mùi hóa chất lúc này đã trở nên nồng nặc đến mức không thể chịu nổi. Da thịt Nghiêm Khuê bắt đầu cảm thấy bỏng rát. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc máy hút mùi, đếm ngược từng giây theo nhịp đồng hồ cát của quỷ dữ.
"Hắn nghĩ hắn nắm giữ bản thiết kế..." Nghiêm Khuê thầm thì, giọng cô chứa đựng sự căm hận sâu sắc. "Nhưng hắn quên rằng, kiến trúc nào cũng có điểm yếu."
Lượng chất lỏng vàng nhạt từ trần nhà bắt đầu rơi xuống nhanh hơn, tạo thành một vũng lớn dưới chân họ. Khói trắng bốc lên nghi ngút khi hóa chất chạm vào nền xi măng.
"Chiêu Minh... chuẩn bị..." Nghiêm Khuê hít một hơi thật sâu, dù phổi cô đang gào thét vì đau đớn.
Mùi t.ử thần đã ở ngay sát kề. Trong phòng tối của studio bỏ hoang, bóng ma của Hắc Nha dường như đang hiện hình trong từng làn khói độc. Trần Hữu Nghị đã nói đúng, đây là một nghi thức thanh tẩy, và căn phòng này chính là lò thiêu dành cho những kẻ dám thách thức "Kiến trúc sư".
"Em có sợ không?" Chiêu Minh đột ngột hỏi, giọng anh trầm thấp, lọt thỏm giữa tiếng xì xì của hóa chất.
Nghiêm Khuê khẽ mỉm cười dưới lớp áo khoác da. "Tôi đã c.h.ế.t một lần rồi, Chiêu Minh. Tôi chỉ sợ không thể cùng anh đi hết đoạn đường này."
Bàn tay to lớn của Chiêu Minh bao bọc lấy bàn tay cô trên đốc s.ú.n.g. "Chúng ta sẽ ra ngoài. Cùng nhau."
"BẮN!"
Tiếng hét của Nghiêm Khuê vang lên cùng lúc với tiếng nổ kinh thiên động địa.
ĐOÀNG!
Một quầng lửa cam rực cháy x.é to.ạc bóng tối của phòng rửa ảnh. Áp suất cực lớn từ bình Oxy bị b.ắ.n thủng tạo ra một luồng khí mạnh bạt mạng, thổi bay lớp silicon và làm bung bản lề cửa sắt. Cả căn phòng rung chuyển dữ dội như một trận động đất.
Chiêu Minh theo bản năng xoay người, dùng toàn bộ cơ thể mình làm lá chắn, bao bọc lấy Nghiêm Khuê khi những mảnh kính từ các khay hóa chất bay tứ tung. Những vệt hóa chất nóng bỏng b.ắ.n vào lưng áo da của anh, bốc khói khét lẹt.
Khói độc cuộn xoáy bị đẩy ra ngoài theo lối cửa vừa hở. Chiêu Minh gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh vào cánh cửa đang vênh váo.
Rầm!
Cánh cửa sắt đổ sập xuống hành lang bên ngoài. Chiêu Minh bế xốc Nghiêm Khuê lên, lao ra khỏi làn khói trắng đang cuồn cuộn đuổi theo sau. Họ ngã nhào xuống nền đất lạnh lẽo của Studio, ho sặc sụa, phổi đau nhức như bị xát muối.
Nghiêm Khuê nằm trên n.g.ự.c Chiêu Minh, cô cố gắng hít hà từng ngụm không khí trong lành của đêm cảng X. Toàn thân cô run rẩy vì sốc và thiếu oxy, nhưng đôi mắt vẫn rực sáng ý chí chiến đấu.
"Chúng ta... chúng ta ra được rồi..." Cô thầm thì, giọng khàn đặc.
Chiêu Minh ôm c.h.ặ.t lấy cô, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía cầu thang dẫn lên mặt đất. Anh thấy m.á.u từ những vết xước trên mặt mình nhỏ xuống vạt áo cô. "Tôi đã nói rồi... không ai có thể nhốt được chúng ta."
Từ phía trên, tiếng s.ú.n.g nổ vang và tiếng của Trình Dã gào thét: "Đội trưởng! Nghiêm Khuê! Mọi người ở đâu?"
Cái bẫy rập trong phòng tối đã không thể kết liễu được hai linh hồn định mệnh. Nhưng mùi hóa chất và cảm giác ngạt thở vẫn còn đó như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự tồn tại của "Kiến trúc sư". Studio "Nghệ thuật Phù Du" đang bắt đầu bốc cháy rực trời, ngọn lửa đỏ rực như muốn thiêu rụi mọi bằng chứng đẫm m.á.u.
Nghiêm Khuê đứng dậy với sự trợ giúp của Chiêu Minh. Cô nhìn vào đám cháy, đôi mắt lạnh lùng như băng.
"Hắn muốn đốt sạch dấu vết." Nghiêm Khuê nói, giọng cô trở lại sự sắc sảo vốn có. "Nhưng hắn quên rằng, lửa không thể xóa sạch được mật mã trong trí nhớ của tôi. Chiêu Minh, tháp canh... hắn đang ở đó đợi chúng ta."
Chiêu Minh gật đầu, anh lau vệt m.á.u trên môi, sát khí bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Đi thôi. Đêm nay, tôi sẽ cho hắn biết thế nào là một căn phòng tối thực sự dành cho quỷ dữ."
Hai cái bóng rã rời nhưng kiên định bước ra khỏi studio đang chìm trong biển lửa. Bẫy rập đã bị phá vỡ, và cuộc chạy đua với thời gian để cứu Thẩm phán Cao giờ đây mới thực sự bước vào những phút giây nghẹt thở nhất. Hắc Nha đã tung ra đòn chí mạng đầu tiên, nhưng Ngôi sao Khuê và Ánh sáng của Minh đã chứng minh rằng: Trong trò chơi của quỷ, con người mới chính là kẻ nắm giữ biến số cuối cùng.
