Trọng Sinh Thành Phế Vật: Tôi Dùng Iq Tương Lai Càn Quét Tổ Trọng Án - 41
Cập nhật lúc: 07/04/2026 16:04
CHƯƠNG 41: LÁ CHẮN GIỮA LỬA VÀ ĐỘC
Trong không gian chật hẹp và đặc quánh của phòng rửa ảnh, cái c.h.ế.t không đến bằng một lưỡi d.a.o hữu hình mà đến bằng từng phân t.ử khí đang len lỏi vào phế quản. Mùi axit acetic nồng nặc quyện cùng khí gas công nghiệp tạo thành một hỗn hợp c.h.ế.t ch.óc, khiến nhãn cầu của Tần Nghiêm Khuê bắt đầu bỏng rát. Ánh đèn pin cầm tay chao đảo trong làn khói trắng đục, hắt lên những bức vách đá xám xịt những quầng sáng yếu ớt, tuyệt vọng.
Diệp Chiêu Minh đứng chắn trước mặt cô, tấm lưng rộng lớn của anh như một bức tường thành vững chãi che chắn cho cô khỏi những tia hóa chất đang b.ắ.n ra từ hệ thống vòi phun trên trần nhà. Tiếng máy bơm vẫn kêu xì xì đều đặn, nhạo báng mọi nỗ lực thoát thân của họ.
"Nghiêm Khuê, nín thở!" Chiêu Minh gầm khẽ, giọng anh khàn đặc vì hít phải khí độc. Anh x.é to.ạc vạt áo sơ mi đen của mình, đổ chút nước lọc còn sót lại trong bình tông đeo bên hông vào mảnh vải rồi ấn c.h.ặ.t lên mũi cô. "Đừng để nó thấm vào phổi, nghe rõ chưa?"
Nghiêm Khuê nhận lấy mảnh vải, đôi mắt đen sâu thẳm của cô vẫn bình thản một cách kỳ lạ giữa l.ồ.ng n.g.ự.c đang gào thét vì thiếu oxy. Cô không nhìn vào cánh cửa sắt đang bị khóa c.h.ặ.t, mà ánh mắt cô lại đang dán vào những khay hóa chất Hydrofluoric Acid (HF) trên bàn gỗ. Trí não của vị chỉ huy đặc nhiệm năm 2045 đang hoạt động với công suất tối đa, lục tìm trong kho tàng kiến thức hóa học quân sự những công thức trung hòa khẩn cấp.
"Chiêu Minh... nhìn cái kệ sắt bên trái anh đi!" Nghiêm Khuê thốt ra từng chữ nặng nề qua lớp vải ướt. "Có một bình bột Canxi Cacbonat (CaCO3) dùng để xử lý nước thải ảnh. Lấy nó ngay!"
Chiêu Minh không hỏi một câu dư thừa. Anh lao tới, dùng đôi bàn tay trần đầy vết xước giật phăng chiếc bình nhựa lớn từ trên kệ cao xuống.
"Rắc nó vào các khay HF! Nhanh lên!" Nghiêm Khuê hét lên, giọng cô lạc đi giữa tiếng gầm rú của hệ thống thông gió đang bị đảo ngược.
Chiêu Minh vặn nắp bình, đổ toàn bộ lượng bột trắng vào các khay axit đang bốc khói nghi ngút. Một phản ứng hóa học dữ dội xảy ra ngay lập tức. Tiếng xèo xèo vang lên ch.ói tai, khói trắng bùng lên dữ dội nhưng mùi nồng nặc đặc trưng của HF bắt đầu dịu đi khi bị trung hòa thành muối canxi florua kết tủa.
"Lùi lại!" Nghiêm Khuê kéo tay Chiêu Minh khi một luồng nhiệt lớn tỏa ra từ phản ứng hóa học.
Dù khí độc đã bị giảm bớt nồng độ, nhưng nguy hiểm vẫn chưa qua đi. Khí gas công nghiệp đang tích tụ trên trần nhà đã đạt đến giới hạn cháy nổ. Bức tường đá bắt đầu rịn nước, áp suất trong căn phòng tăng cao khiến đôi tai họ đau nhức như bị kim đ.â.m.
"Cửa không mở được từ bên trong bằng sức người." Chiêu Minh gằn giọng, đôi mắt anh đỏ ngầu khóa c.h.ặ.t lấy ổ khóa điện t.ử đang nhấp nháy đèn đỏ – dấu hiệu của một hệ thống kích nổ từ xa. "Hắn muốn biến nơi này thành một quả b.o.m nén."
Nghiêm Khuê nhìn vào chiếc máy ảnh kỹ thuật số ở góc phòng, nơi màn hình vẫn đang hiển thị đồng hồ đếm ngược của "Kiến trúc sư". Chỉ còn chưa đầy hai phút.
"Chiêu Minh," Nghiêm Khuê tiến sát lại gần anh, hơi thở cô nóng hổi phả vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh. "Chúng ta phải dùng lực nổ từ bên trong để phá bản lề. Tôi đã trung hòa axit, giờ chỉ còn khí gas. Khi tôi tạo ra tia lửa điện từ chiếc máy rửa ảnh này, anh phải dùng sức mạnh lớn nhất của mình để húc vào điểm yếu của cánh cửa."
Chiêu Minh nhìn cô, nụ cười ngạo nghễ thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự bảo bọc tột độ. "Quá mạo hiểm. Dư chấn của vụ nổ sẽ xé nát cô trước khi cửa kịp bung."
"Tin tôi đi!" Nghiêm Khuê nắm lấy tay anh, đôi mắt cô rực sáng một ý chí sắt đá. "Ánh sáng của Minh không bao giờ tắt trong bóng tối, đúng chứ? Anh là lá chắn của tôi, và tôi là bộ não của anh. Chúng ta sẽ ra ngoài!"
Chiêu Minh siết c.h.ặ.t khẩu Glock 17, anh hiểu rằng không còn con đường nào khác. Anh kéo Nghiêm Khuê ra phía sau một chiếc bàn gỗ dày bằng gỗ sồi cũ – vật cản duy nhất có thể giảm bớt lực ép.
"Nằm xuống!" Chiêu Minh gầm lên.
Anh dùng toàn bộ thân hình cao lớn của mình nằm đè lên người Nghiêm Khuê, che chắn hoàn toàn cho cô dưới l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi. Mùi hương gỗ đàn hương từ người anh hòa quyện với mùi hóa chất, tạo thành một tầng bảo vệ tâm lý cuối cùng cho Nghiêm Khuê.
"Bắt đầu đi!"
Nghiêm Khuê vươn tay, dùng một chiếc kẹp kim loại chọc mạnh vào bảng mạch hở của chiếc máy rửa ảnh đang bị chập điện.
Xoẹt! Đoàng!
Tia lửa điện bùng lên, ngay lập tức bắt lửa với lượng khí gas đang lơ lửng. Một vụ nổ nhỏ nhưng cực mạnh xảy ra trong không gian kín. Ánh lửa cam rực cháy x.é to.ạc bóng tối, sóng xung kích đ.á.n.h sầm vào bức tường và cánh cửa sắt.
Ầm!
Ngay khoảnh khắc áp suất đạt đỉnh, Chiêu Minh dùng hết sức bình sinh, đôi chân đạp mạnh vào mặt bàn để lấy đà, rồi vung bờ vai thép húc thẳng vào cánh cửa đang bị vênh ra do nhiệt độ.
Rầm!
Tiếng thép va chạm vào bê tông vang lên ch.ói tai. Dưới sức mạnh kinh người của Chiêu Minh và lực đẩy từ vụ nổ, bản lề cửa sắt bị vặn xoắn rồi bật tung ra ngoài.
Lửa từ vụ nổ bùng lên theo hướng thoát khí, một quầng lửa l.i.ế.m qua lưng áo da của Chiêu Minh. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau rát cháy thịt, không hề buông lỏng vòng tay đang ôm lấy Nghiêm Khuê. Anh cuộn tròn người, lăn hai vòng trên nền đất hành lang bên ngoài để dập tắt những đốm lửa trên áo.
Khói đen cuồn cuộn tràn ra từ căn phòng tối. Chiêu Minh và Nghiêm Khuê nằm trên sàn hành lang, cả hai đều ho sặc sụa, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng hít hà từng ngụm không khí lạnh lẽo của bến cảng.
"Nghiêm Khuê... em có sao không?" Chiêu Minh hổn hển hỏi, anh vội vàng xoay người cô lại, đôi bàn tay run rẩy kiểm tra xem cô có bị mảnh kính hay lửa chạm vào không.
Nghiêm Khuê mở mắt, gương mặt cô lấm lem tro bụi và hóa chất, nhưng đôi mắt vẫn rực sáng. Cô nhìn thấy vệt cháy sém lớn trên vai áo Chiêu Minh, lòng dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. "Tôi không sao... nhưng vai anh..."
"Chút vết thương vặt." Chiêu Minh thản nhiên nói, anh dùng tay lau vệt m.á.u trên môi Nghiêm Khuê, ánh mắt dịu lại trong giây lát trước khi sát khí quay trở lại. "Hắn muốn chúng ta c.h.ế.t trong cái quan tài đá này, nhưng hắn đã đ.á.n.h giá thấp khả năng hóa học của cô và sức bền của tôi."
Nghiêm Khuê đứng dậy với sự hỗ trợ của Chiêu Minh. Cô nhìn vào căn phòng tối hiện chỉ còn là một đống đổ nát rực lửa.
"Hóa chất đã được trung hòa, nhưng studio này sẽ cháy rụi trong vòng mười phút nữa." Nghiêm Khuê nhận định, cô nhìn về phía cầu thang dẫn lên mặt đất. "Chiêu Minh, hắn không ở đây để chứng kiến cái c.h.ế.t của chúng ta. Hắn đang ở tháp canh. Việc nhốt chúng ta ở đây chỉ để câu giờ cho nhát cắt 'Hoàn thiện'."
Chiêu Minh siết c.h.ặ.t họng s.ú.n.g, anh dắt Nghiêm Khuê chạy nhanh qua những hành lang tối tăm của studio bỏ hoang.
"Sếp! Chị Khuê!" Tiếng của Trình Dã và An Mộc vang lên từ phía lối vào chính.
Hai người họ lao tới, gương mặt kinh hoàng khi thấy Chiêu Minh và Nghiêm Khuê bước ra từ đám khói với thân hình tơi tả nhưng sát khí ngút trời.
"Mọi người còn sống!" An Mộc khóc nấc lên, định lao tới ôm Nghiêm Khuê nhưng khựng lại khi thấy vệt cháy trên người Chiêu Minh.
"Lùi lại!" Chiêu Minh ra lệnh dứt khoát. "Trình Dã, bảo vệ An Mộc rút ra xe ngay. Tòa nhà này sắp sập. Nghiêm Khuê, đi theo tôi!"
Cuộc thoát hiểm ngoạn mục nhờ sự kết hợp giữa trí tuệ tương lai và sức mạnh hiện tại đã kết thúc, nhưng trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Studio "Nghệ thuật Phù Du" sụp đổ sau lưng họ trong biển lửa, tiêu hủy mọi dấu vết vật chất nhưng không thể xóa đi mật mã t.ử thần trong tâm trí Nghiêm Khuê.
"Chiêu Minh," Nghiêm Khuê nói khi bước lên chiếc xe Jeep đang nổ máy chờ sẵn. "Anh đã cứu tôi một mạng."
Chiêu Minh nhìn thẳng vào mắt cô qua gương chiếu hậu, ánh mắt rực sáng niềm tin sinh t.ử. "Chúng ta nợ nhau nhiều mạng rồi, Nghiêm Khuê. Để dành lời cảm ơn đó cho đến khi chúng ta thắt nút thòng lọng quanh cổ tên 'Kiến trúc sư' kia đi."
Chiếc xe Jeep lao đi điên cuồng trong màn đêm, hướng thẳng về phía tháp canh khu B – Hai cái bóng hòa quyện vào nhau trong cabin xe, vững chãi hơn bất kỳ bức tường đá nào, sẵn sàng đối đầu với cơn ác mộng lớn nhất của thành phố S.
