Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 187: Canh Thịt Lừa Và Bánh Dầu

Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:22

Lạc Dao lúc này đang uống canh thịt lừa, ăn kèm bánh dầu.

Đầu đông ở Trương Dịch, gió tuy lạnh sắc, nhưng trời lại khô ráo trong xanh. Núi xa phủ tuyết, đồng hoang chưa tàn úa. Giữa tiết trời như vậy, được ăn một nồi canh thịt lừa nóng hổi, quả thực không gì ngon bằng.

Hôm qua sau khi tình trạng của Tô tướng quân và nữ nhi ổn định, Lạc Dao liền trở về doanh trướng phía tây của Nhạc Trĩ Uyên, gần như vừa chạm đầu vào gối đã ngủ say.

Lúc tỉnh dậy, Nhạc Trĩ Uyên đã sai Oa T.ử đến mời nàng và Du Đạm Trúc đi dùng cơm.

Oa T.ử còn nói Lý Hoa Tuấn đã mời được Chu Nhất Châm sư đồ đến, đang trông coi bên Tô tướng quân, bảo nàng không cần vội, cứ ăn no nghỉ đủ rồi hẵng qua.

Hai ngày trước cứu người quá mệt, hôm nay dù ngủ một đêm rồi, Lạc Dao vẫn còn mơ màng. Rửa mặt đ.á.n.h răng xong đứng dậy, đến lúc chải đầu còn gật gà gật gù.

Thu xếp xong, vén màn lều bước ra, bị gió tây bắc thổi một cái, nàng mới thật sự tỉnh táo.

Nàng quấn c.h.ặ.t áo da trên người, tiện tay bứt một cọng cỏ khô, đi theo Oa T.ử — vừa đi vừa nhảy chân sáo, còn giơ tay “đánh nhau” với không khí — xuyên qua hàng hàng doanh trướng, liền tới nơi.

Những thân binh khác bên cạnh Nhạc Trĩ Uyên cũng có mặt.

Ngoài Oa T.ử và Dương T.ử — người từng bị Lạc Dao “giả c.h.ế.t bật dậy” dọa cho hết hồn — còn có Kê T.ử trông chững chạc nhưng lắm lời, Thử T.ử lúc nào cũng cười hề hề không rõ vui chuyện gì, và Ký T.ử luôn mặt mũi lạnh tanh như đang giận ai.

Đây là lần đầu Lạc Dao gặp mấy người này, nhưng nhìn ai cũng chỉ là đám thiếu niên nhỏ tuổi.

Nàng chợt nhớ lời Nhạc Trĩ Uyên từng nói — họ đều là cô nhi trong quân. Người thì phụ thân t.ử trận, mẫu thân hoặc bệnh mất, hoặc tuẫn tình, hoặc thay chồng ra trận mà c.h.ế.t, chỉ còn lại những đứa trẻ lớn lên trong đại doanh.

Nhìn đám thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi ấy, Lạc Dao khẽ thở dài trong lòng.

Mấy người bọn họ đang bận rộn trước trướng của đô úy nhà mình, dựng một cái bếp đất lớn, đốt phân bò khô và cỏ khô, kê lên một chiếc nồi to.

Nhạc Trĩ Uyên xắn tay áo, vậy mà đích thân đứng trước án cắt thịt lừa, nấu canh.

Lạc Dao khép áo lại, bước tới, ngạc nhiên nhìn động tác d.a.o thành thục của hắn. Hôm qua hắn cũng lặng lẽ bưng cho nàng một bát canh dê, chẳng nói một lời. Nàng còn tưởng là sai người mang tới, hóa ra cũng là hắn tự tay làm? Đường đường ngũ phẩm đô úy mà còn biết xuống bếp? Thật quá hiếm có!

Oa T.ử vừa thấy Nhạc Trĩ Uyên đang cắt thịt gân lừa và sườn lừa liền reo lên:

“Canh thịt lừa đô úy nấu thơm nhất! Ngon hơn cái lão đầu bếp béo trong bếp nhiều! Lão ta toàn lười, chẳng bao giờ chần m.á.u kỹ, uống vào còn mùi tanh.”

Dương T.ử cũng gật đầu lia lịa, suýt gãy cổ:

“Đúng đúng!”

Nhạc Trĩ Uyên ngẩng mắt nhìn Lạc Dao, mời nàng ngồi, rồi thả thịt vào nồi.

Nước nhiều, lửa mạnh. Khi canh sôi, hắn vớt sạch bọt, chỉ thả vài lát gừng già, một nhúm hoa tiêu, hai quả đại hồi.

Vậy là đủ. Gia vị khác không cần thêm — thêm nhiều lại át mất vị thịt.

Hầm lửa nhỏ một lúc, để vị ngọt trong thịt, chất keo trong gân tan vào nước. Hầm đến khi thịt mềm như xốp, dùng đũa khẽ gẩy là sợi thịt tơi ra, nước canh chuyển thành màu nâu nhạt trong veo, mặt nổi một lớp mỡ lấp lánh — là được.

Múc ra bát lớn, rắc một nắm rau mùi băm.

Oa T.ử ngoan ngoãn bưng bát đầu tiên đưa cho Lạc Dao, còn hớn hở dạy nàng:

“Nương t.ử đừng vội ăn thịt. Người cứ bưng bát thế này, cúi đầu xuống, môi sát mép bát, ‘xì xụp’ húp một ngụm canh trước — như vậy mới đã!”

Thấy hắn vừa nói vừa làm mẫu lại nuốt nước bọt, Lạc Dao bật cười, học theo, húp một ngụm.

Quả thật thơm ngọt đậm đà, vừa xuống bụng đã thấy ấm cả người.

Uống xong canh, nàng gắp một miếng thịt, chấm chút tỏi giã trộn giấm, đưa vào miệng. Thịt mềm mà không bở, gân dẻo mà vẫn có độ dai, nhai đến đâu thơm đến đó.

“Ngon quá.” Lạc Dao ngẩng lên kinh ngạc, nhìn Nhạc Trĩ Uyên đang thêm canh thêm thịt cho đám thân binh đang háo hức chờ đợi.

Nghe nàng khen, hắn cũng không nói gì, chỉ cúi mắt cười nhạt, rồi làm bộ như chẳng có chuyện gì, tiếp tục chăm lo cho lũ thiếu niên đang nhìn nồi canh bằng ánh mắt thèm thuồng.

Oa T.ử đang ầm ĩ đòi miếng nào cũng phải có gân!

Những người khác đương nhiên không chịu, kẻ nói ta cũng muốn, kẻ bảo không cho hắn, kẻ hỏi vì cớ gì, kẻ kêu đừng chen — suýt nữa thì vì nồi canh mà đ.á.n.h nhau.

Làm Nhạc Trĩ Uyên nổi gân xanh trên trán, hắn xoay muôi trong tay, lật cán lại, gõ lên trán từng đứa:

“Còn ồn nữa, khỏi đứa nào được ăn!”

Lạc Dao nhìn cảnh ấy, trong đầu bỗng bật ra một ý nghĩ buồn cười — Nhạc Trĩ Uyên trông chẳng khác gì một người đàn ông ly hôn nuôi năm đứa con.

Nàng suýt phì cười, vội cúi đầu nuốt ngụm canh, lại húp thêm một ngụm nữa.

Đây là lần đầu nàng ăn thịt lừa, không ngờ lại ngon đến vậy. Chẳng trách người ta nói “trên trời thịt rồng, dưới đất thịt lừa” — hóa ra thịt lừa là hương vị này.

Không có mùi cỏ, không hề gây, thịt thanh đạm mà thơm lâu, dư vị vấn vít nơi đầu lưỡi.

Có canh rồi, dĩ nhiên phải có món chính kèm theo.

Nhạc Trĩ Uyên khó khăn lắm mới đuổi được mấy tiểu t.ử lắm mồm kia đi chỗ khác, lại đem bánh dầu hâm nóng, xếp đầy một đĩa lớn, rồi bưng tới, ngồi cạnh Lạc Dao cùng ăn.

Bánh dầu thực ra chỉ là xé một miếng bột đã ủ nở, chẳng cần nhào nặn cầu kỳ, cứ tiện tay kéo dài ra, thả vào chảo dầu sôi. Miếng bột lập tức lăn lộn trong dầu, phồng lên, chỉ chớp mắt đã trở thành màu vàng óng, xốp mềm như chiếc gối nhỏ mũm mĩm.

Vớt ra, đặt lên rá sắt cho ráo dầu là có thể ăn.

Đó là món có sẵn trong bếp.

Oa T.ử vốn “nhớ ăn không nhớ đòn”, lại đứng dậy chỉ dẫn Lạc Dao cách ăn.

“Tiểu nương t.ử, cái này ăn nóng cũng ngon, ăn không cũng được. Người c.ắ.n một miếng sẽ thấy ngoài giòn, trong rỗng, mềm xốp; nhưng nếu bẻ ra, nhúng vào canh thịt lừa thì còn ngon hơn nữa! Ta nói cho người biết, bánh dầu hút no nước canh sẽ nửa tan nửa đặc, vào miệng là tan ngay, ngon đến mức muốn nuốt luôn cả lưỡi. Thật đó, thật đó, để ta bẻ mấy miếng cho người nếm…”

Nhạc Trĩ Uyên lạnh lùng liếc hắn một cái.

Oa T.ử hoàn toàn không nhận ra, còn nhiệt tình định bẻ bánh cho Lạc Dao. May mà Kê T.ử tinh mắt, kéo hắn lại, khẽ quát:

“Đô úy đang ở đây, đến lượt ngươi bẻ bánh cho tiểu nương t.ử sao?”

Tên nhóc này, chỉ sợ còn chưa đủ tư cách!

Kê T.ử quả không hổ cái tên — nhanh nhạy như gà.

Oa T.ử lúc này mới phát hiện đô úy đang trừng mình, lập tức ngồi thẳng, cúi đầu húp canh ăn bánh, không dám làm trò nữa.

Đứa nhỏ này thật đáng yêu.

Chương trước

Chọn chương

Chương tiếp

Lưu bookmark

========================================================================================================================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.