Trọng Sinh Thành Tiểu Nữ Y Triều Đường - Chương 188: Tình Cảnh Tô Tướng
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:22
Lạc Dao đang cố nhịn cười thì bên cạnh, Nhạc Trĩ Uyên đã lau tay sạch sẽ, nhẹ nhàng đẩy phần bánh dầu đã bẻ sẵn đến trước mặt nàng:
“A Qua tuy vô lễ, nhưng lại là kẻ sành ăn. Cách này quả thật không tệ, tiểu nương t.ử thử xem.”
Lạc Dao khựng lại, quay sang nhìn hắn.
Hắn lại không nhìn nàng, mi mắt rũ xuống, lặng lẽ uống canh.
Như thể người vừa bẻ bánh, vừa đẩy sang cho nàng không phải là hắn.
Trong lòng Lạc Dao thoáng qua một cảm giác lạ lùng, như có ai cầm cây gãi ngứa khẽ chạm vào tim nàng, bất ngờ gãi một cái, khiến tim nhói lên, vừa ngứa vừa tê.
Thật kỳ quái.
Nàng chậm rãi thu lại ánh mắt, nhúng bánh vào canh, từng miếng từng miếng ăn.
Một bát canh, một đĩa bánh dầu, ăn xong trán hơi lấm tấm mồ hôi, cái lạnh trong người cũng tan biến, Lạc Dao chỉ thấy toàn thân khoan khoái.
Ăn xong, nàng định đi thăm lại Tô tướng quân và Ngũ nương.
Trên đường, nàng tò mò hỏi Nhạc Trĩ Uyên vì sao Tô tướng quân lại mang theo cô con gái nhỏ như vậy bên mình, mà không thấy mẫu thân của Ngũ nương đâu.
Vừa hỏi, nàng mới biết — vị Tô tướng quân mang giọng Trung Nguyên thanh nhã kia trong nhà đã chẳng còn ai. Ông mới thực sự là “góa phụ nuôi con” — à không, góa phụ… à, góa phu mang con.
Khi ấy Tô tướng quân vẫn chưa là tướng quân, chỉ là một viên thiên tướng ở Lang Sơn Châu, dẫn theo hơn trăm huynh đệ dưới trướng, cuộc sống không giàu sang nhưng cũng chẳng quá thiếu thốn.
Trong nhà ông vốn có chính thê họ Vi và hai tiểu thiếp, sinh hai trai bốn gái. Cả nhà hơn mười miệng ăn, đông đúc rộn ràng, vốn cũng coi như êm ấm vui vẻ.
Nhưng vào năm Vĩnh Huy nguyên niên, xảy ra trận chiến Lang Sơn Thú. Lang Sơn Châu bị tàn dư Đột Quyết báo thù, thành bị phá, cả nhà Tô tướng quân cũng bị diệt sạch.
Năm ấy Thánh thượng vừa đăng cơ, cải niên hiệu thành Vĩnh Huy. Triều đình tuy đã phái Cao Khản bắt được Xa Tỵ Khả Hãn, đưa bộ chúng của hắn an trí ở núi Uất Đốc Quân, lập hai đô hộ phủ Đan Vu và Hãn Hải để quản lý, nhưng trên thảo nguyên Mạc Nam vẫn còn tàn dư Đột Quyết lưu tán.
Tháng chín cuối thu, bộ hạ còn sót lại của Xa Tỵ Khả Hãn cấu kết với bộ lạc Cát La Lộc gần Lang Sơn Châu làm loạn, nhân lúc chủ lực quân Đường chưa hoàn toàn tiếp quản phòng vụ các châu phiên thuộc, bất ngờ tập kích Lang Sơn Châu.
Khi đó Tô tướng quân đang phụng mệnh theo đại quân truy bắt tàn khấu ở Mạc Nam. Trong thành chỉ còn lại binh lính già yếu cùng gia quyến phụ nữ trẻ nhỏ của các tướng sĩ, hoàn toàn không đủ sức chống lại đợt tấn công hung hãn của người Đột Quyết.
Đám tàn dư Đột Quyết vốn ôm hận vì Đại Đường diệt hãn quốc của họ. Sau khi phá thành, liền điên cuồng báo thù, đốt phá, g.i.ế.c ch.óc, cướp bóc, gần như tàn sát cả thành.
Phu nhân họ Vi vừa sinh Ngũ nương chưa đầy một tháng, còn đang ở cữ. Nghe tin thành vỡ, nhà tan, bà vội dùng tấm nỉ dày quấn con gái thành từng lớp, ôm nàng trốn xuống dưới gầm giường, còn mình phủ người lên trên, run rẩy không ngừng, chỉ mong dùng chính thân xác m.á.u thịt che chở đứa trẻ.
Dĩ nhiên… bà không thoát được.
Khi Tô tướng quân dẫn quân phi ngựa quay về cứu viện, thành đã mất, nhà đã không còn.
Ông tìm thấy thê t.ử — một thanh loan đao xuyên từ sau lưng qua thân thể bà. Máu tươi thấm đẫm tã lót bên dưới. Có lẽ vì tấm nỉ quá dày, cũng có lẽ trời cao còn chút thương xót, lưỡi đao xuyên qua xương cốt người mẹ, nhưng kẹt giữa các xương sườn, không thể tiến thêm cũng chẳng rút ra được. Nó xuyên thủng lớp tã, chỉ đ.â.m vào vai Ngũ nương, không trúng chỗ hiểm.
Nàng đã sống sót một cách kỳ diệu trong vũng m.á.u của mẫu thân.
Nhưng hai người con trai, ba người con gái khác của Tô tướng quân cùng các thiếp thất đều ngã trong biển m.á.u. Người con trai út của ông mới năm tuổi, đứa trẻ còn chưa hiểu chuyện, khi ngã xuống đất, trong tay vẫn nắm c.h.ặ.t nửa chiếc hồ bính chưa ăn hết.
Từ đó về sau, dù điều nhiệm trấn thủ nơi nào hay theo quân chinh chiến, ông đều mang Ngũ nương theo bên mình, đích thân dạy nàng tập võ luyện đao, kéo cung b.ắ.n tên. Ông nói với nàng:
“Ngũ nương, con phải nhớ kỹ — mẹ con, các huynh trưởng, các tỷ tỷ của con, đều c.h.ế.t dưới lưỡi đao Đột Quyết. Nếu mai này cha chẳng may t.ử trận, con nhất định phải luyện giỏi bản lĩnh, báo thù cho cả nhà, cũng báo thù cho bách tính Lang Sơn Châu.”
Lạc Dao chợt nhớ, hôm qua khi châm cứu, nàng đã nhận ra Ngũ nương khác hẳn những tiểu thư quan gia bình thường. Cơ bắp nàng săn chắc, thân thể rắn rỏi, không có làn da trắng mịn. Da nàng sạm nắng, tay chân đầy những vết thương cũ do va đập. Khi ấy nàng còn lấy làm lạ.
Thậm chí nàng từng thoáng nghi ngờ Tô tướng quân nóng nảy đ.á.n.h con, nào ngờ phía sau lại là một bi kịch như vậy.
Hai người vừa nói vừa đi, đã đến trước đại trướng.
Lạc Dao lại ngửi thấy mùi canh thịt lừa quen thuộc, giật mình:
“Vẫn chưa được ăn thịt đâu!” Nàng chẳng đã dặn rồi sao, chỉ được ăn chút cháo loãng, mà còn không được ăn nhiều!
Nàng hoảng hốt bỏ Nhạc Trĩ Uyên lại phía sau, chạy thẳng vào trong.
Vừa vén rèm trướng, nhìn rõ tình hình bên trong, nàng mới thở phào.
Trong trướng, người đang húp xì xụp canh thịt lừa là Thượng Quan bác sĩ và một lão râu trắng mặt vuông khác — Lạc Dao lần đầu gặp, chắc hẳn chính là Chu bác sĩ mà Nhạc Trĩ Uyên nhắc đến.
Nàng quay đầu nhìn — Tô tướng quân đang ôm con gái tựa trên giường, nhìn hai người kia ăn thịt lừa mà nước dãi gần như sắp chảy xuống cằm. Thấy Lạc Dao vào, ông lập tức yếu ớt hỏi:
“Ôi chao, ân nhân cứu mạng của ta đến rồi! Lạc nương t.ử à, cha con ta bao giờ mới được ăn thịt? Ta sắp không chịu nổi nữa rồi.”
Lạc Dao: “…… Trong bảy ngày tới đừng hòng.”
Nghe giọng quê nặng trịch ấy, lại nghĩ đến việc vị tướng này tên thật là Tô Đại Đao, Lạc Dao luôn cảm thấy… hình ảnh có chút lệch pha.
Mặt Tô tướng quân lập tức sụp xuống, mà mặt Ngũ nương cũng sụp theo.
Quả đúng là cha con ruột, như cùng một khuôn đúc ra — mặt vuông, mắt phượng, ngay cả vẻ ủ rũ cũng giống hệt nhau.
Lạc Dao tiến lên tái khám cho hai người, lại bảo họ vận động chân tay. Thấy hai cha con đã có thể khá mạnh mẽ đạp chân, nàng ngạc nhiên “ủa” một tiếng.
Bệnh do ve truyền là bệnh truyền nhiễm virus cấp tính. Sau khi tỉnh lại, coi như bệnh đã khỏi một nửa. Nhưng hôm qua hai cha con vẫn còn yếu tay chân, tê mỏi, đau đầu, đi đứng không vững… sao hôm nay lại hồi phục nhanh đến vậy?
Chương trước
Chọn chương
Chương tiếp
Lưu bookmark
========================================================================================================================
