Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 1040: Phong Tranh Chính Là Ôn Tranh

Cập nhật lúc: 27/12/2025 19:55

Thịnh An Ninh bế Ôn Tranh, vốn định trực tiếp trở về, Chu Hồng Vân nghĩ nghĩ rồi nói: "Đã ra ngoài rồi, chúng ta vẫn nên mua hạt giống rau mang về đi."

Mẹ Ôn rất quen thuộc khu này, nhiệt tình lên tiếng: "Tôi biết ở đâu, hai ngày trước tôi vừa mới mua xong."

Mấy người đi mua đồ, lúc quay về thời gian đã không còn sớm. Thịnh An Ninh nghĩ An An, Chu Chu và Mặc Mặc ở bên chỗ Tiền Mẫn chắc cũng đã ăn xong bữa sáng, nên thuận đường ghé qua đón ba đứa nhỏ cùng về nhà. Nếu không, mấy nhóc tì này quá ồn ào, sẽ làm phiền đến Chung Thiên Minh và Tiền Mẫn.

Bế Ôn Tranh đi tới, Tiền Mẫn mở cửa thấy Thịnh An Ninh đến thì khá kinh ngạc: "Sao em qua sớm thế? Chị còn đang tính để tụi nhỏ ăn xong bữa trưa rồi mới cho về."

Thịnh An Ninh làm sao hảo ý tứ: "Ba đứa nhỏ nghịch ngợm lắm, nếu để chúng quấy rầy anh chị cả buổi sáng, e là anh chị chịu không thấu đâu."

Lời vừa dứt, An An đã lao ra, kiễng chân ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn tò mò nhìn đứa bé trong lòng mẹ, "Y" một tiếng rồi reo lên kinh hãi: "Anh trai xinh đẹp, mẹ ơi, là anh trai xinh đẹp."

Thịnh An Ninh mới phản ứng lại, An An là nghe nhầm Ôn Tranh thành "Phong Tranh", cho nên người "anh Phong Tranh" mà con bé cứ nhớ mãi không quên hai ngày nay chính là Ôn Tranh. Chuyện này thật đúng là quá trùng hợp.

An An đã không đợi được nữa mà đưa tay nắm lấy cổ chân Ôn Tranh: "Anh trai, anh trai ơi, em là An An đây, chúng mình đi chơi trốn tìm đi."

Thịnh An Ninh chỉ có thể đặt Ôn Tranh xuống, An An đã vươn cánh tay nhỏ bé ôm c.h.ặ.t lấy Ôn Tranh: "Anh trai cùng đi chơi đi mà."

Chu Hồng Vân lúc này mới có cơ hội nói: "Vừa nãy chị đã định nói với em rồi, người An An gặp hôm đó chính là Ôn Tranh, không ngờ đều là người quen cả."

Có anh trai rồi, An An cũng chẳng muốn dỗ dành bà Tiền nữa, vui vẻ nắm tay Ôn Tranh muốn đi ngay. Tiền Mẫn ở một bên gọi với theo: "An An, không phải đã nói trưa nay ở nhà bà ăn thịt sao? Giờ không ăn nữa à?"

Cái đầu nhỏ của An An lắc như trống bỏi, cái miệng nhỏ nhắn liên tục nói: "Không ăn đâu, không ăn đâu ạ, con phải đi chơi trốn tìm với anh trai, chào bà con về ạ."

Cái người nhỏ bé đi xuống cầu thang còn chưa lưu loát, thế mà lúc này lại khó dằn nổi kéo Ôn Tranh xuống lầu, còn rêu rao đòi phải đi thật nhanh.

Chu Hồng Vân và mẹ Ôn vội vàng đuổi theo sau, Thịnh An Ninh vẫn còn đang chào tạm biệt Tiền Mẫn, một tay dắt Chu Chu, một tay dắt Mặc Mặc.

Tiền Mẫn rất là luyến tiếc: "Cái nha đầu này, đi nhanh thật đấy. Sau này có thời gian cứ bảo tụi nhỏ sang đây nhé, dạo này chị vẫn luôn nghỉ phép ở nhà. Không phải em sắp đi làm rồi sao, nếu chị Hồng Vân một mình trông không xuể thì cứ gửi An An qua đây."

Thịnh An Ninh cười nói: "An An thích nói chuyện quá, ở lâu là ồn ào lắm đấy ạ."

Tiền Mẫn không để ý: "Trẻ con thì phải hoạt bát một chút mới tốt, chị rất thích An An. Hai đứa con gái nhà chị hồi nhỏ đều rất tĩnh, như vậy không tốt, lớn lên tính cách cũng mềm yếu. Em đừng thấy An An nhỏ, cái miệng nhỏ nhắn ngọt như mía lùi biết dỗ người khác, lại còn rất có chủ kiến, sau này chắc chắn không tầm thường đâu."

Thịnh An Ninh khiêm tốn vài câu rồi dắt Chu Chu và Mặc Mặc xuống lầu.

An An đã kéo Ôn Tranh chạy mất hút, Chu Hồng Vân và mẹ Ôn phỏng chừng là đã đuổi theo phía trước.

Thịnh An Ninh dứt khoát đi chậm lại, vừa đi vừa trò chuyện với hai cậu con trai: "Chu Chu và Mặc Mặc hôm nay biểu hiện cũng rất tốt nha, bé ngoan như vậy, mẹ sẽ có phần thưởng cho các con."

Bởi vì Tiền Mẫn và Chung Thiên Minh đều thiên ái An An hơn, cô sợ hai cậu con trai sẽ có cảm giác mất mát vì bị lạnh nhạt.

Chu Chu lại không đặc biệt để ý, cũng có lẽ là chẳng thèm để tâm: "Mẹ ơi, không cần phần thưởng, con muốn s.ú.n.g lục."

Thịnh An Ninh biết Chu Chu đang nói đến khẩu s.ú.n.g lục nhỏ làm bằng gỗ. Trong viện có rất nhiều tiểu nam hài cầm s.ú.n.g gỗ chơi trò đ.á.n.h trận giả, Chu Chu rất thích xem cái đó, mỗi lần gặp đều chắp tay sau lưng đứng nhìn hồi lâu.

"Cái này phải đợi bố về, con nói với bố, để bố có thời gian làm cho con một cái được không?"

Chu Chu cũng không vội, gật gật cái đầu nhỏ: "Vâng, bố làm cho con."

Thịnh An Ninh lại hỏi Mặc Mặc: "Vậy Mặc Mặc muốn cái gì nào?"

Mặc Mặc nhíu mày suy nghĩ hồi lâu: “Mặc Mặc muốn đi học.”

Thịnh An Ninh chẳng chút kinh ngạc khi Mặc Mặc có suy nghĩ như vậy, tính cách thằng bé vốn dĩ đã yên tĩnh, thích xem truyện tranh, lúc Chu Nam Quang rảnh rỗi thường đọc truyện cho bọn trẻ nghe, An An và Chu Chu chỉ thấy nghe cho vui, chỉ có Mặc Mặc là nghe rất nghiêm túc, còn nhận mặt được không ít chữ.

Bây giờ cậu bé đã có thể tự xem truyện tranh, gặp chữ nào quá khó mới hỏi cô.

Chu Hồng Vân thường cười nói: “Mặc Mặc còn lợi hại hơn cả cô, cô đây đến một sọt chữ lớn cũng không biết, mà Mặc Mặc đã biết nhiều thế này rồi.”

Thịnh An Ninh đưa tay xoa đỉnh đầu Mặc Mặc: “Đợi khai giảng mẹ sẽ đưa các con đi học, bây giờ vẫn đang là kỳ nghỉ hè mà, con xem các anh chị đều đang chơi ở trong sân kìa.”

Mặc Mặc nghiêm túc suy nghĩ một chút, hình như đúng là như vậy, liền gật đầu: “Mẹ, không cần cái khác.”

Thịnh An Ninh lần nào cũng cảm thấy ấm lòng vì sự hiểu chuyện của Mặc Mặc, đang lúc nhỏ giọng nói chuyện với hai cậu con trai thì nghe thấy có người thét ch.ói tai một tiếng, tiếp đó là tiếng ồn ào c.h.ử.i bới.

“Mã Ngọc Thành, có phải anh cũng không muốn sống nữa rồi không? Người khác hắt nước bẩn lên người tôi, anh liền tin hết sạch có phải không? Nếu anh không muốn sống nữa, chúng ta bây giờ đi ly hôn ngay.”

Giọng của Viên Ngọc Cầm có độ nhận diện rất cao, khi cao giọng vẫn mang theo chút khàn khàn.

Thịnh An Ninh tò mò nhìn sang, thấy Viên Ngọc Cầm đang đứng bên đường, chống nạnh chỉ vào người đàn ông thấp hơn cô ta một chút, diện mạo tầm thường bên cạnh mà mắng.

Người đàn ông da đen nhẻm, trông hết sức lão thực, nghe Viên Ngọc Cầm nói vậy cũng không dám lớn tiếng biện bạch, chỉ nhỏ giọng nói: “Tôi cũng không muốn tin, nhưng mà đêm hôm trước cô đi đâu, cô cũng không nói với tôi.”

Viên Ngọc Cầm trợn mắt nhìn Mã Ngọc Thành: “Tôi đi đâu? Tôi đi ngủ với người đàn ông khác đấy, câu trả lời này anh hài lòng chưa? Anh dùng cái não mà suy nghĩ đi, Viên Ngọc Cầm tôi là loại người đó sao? Nếu là hạng người đó, tôi có thể gả cho anh à? Năm đó khi kết hôn, tôi đã nói với anh rồi, chỉ cần tôi kết hôn với anh thì nhất định sẽ cùng anh hảo hảo sống qua ngày. Viên Ngọc Cầm tôi tuy là phụ nữ, nhưng lời nói ra chưa bao giờ nuốt lời. Nếu anh thà tin những lời đàm tiếu bên ngoài chứ không tin tôi, vậy thì đi ly hôn đi.”

Mã Ngọc Thành nghe thấy ly hôn, rõ ràng có chút sợ hãi: “Cũng chẳng phải việc lớn gì, cô đừng hở ra là nói ly hôn, tôi chỉ là muốn hỏi xem cô đi đâu thôi, cô không muốn nói thì không nói nữa.”

Nói xong anh ta còn muốn đưa tay ra kéo Viên Ngọc Cầm, nhưng bị Viên Ngọc Cầm vung tay gạt ra: “Tôi không muốn nhìn thấy anh, anh cút xa ra chút.”

Nói xong liền tức giận đi về phía trước, đi không được mấy bước thì nhìn thấy Thịnh An Ninh, khuôn mặt đầy giận dữ tức khắc cười rạng rỡ: “An Ninh, ái chà, mọi người đi đâu về thế này? Sao chỉ có hai cậu con trai, con gái đâu rồi?”

Hoàn toàn không có sự ngượng ngùng khi bị người khác bắt gặp vợ chồng cãi nhau, ngược lại là Thịnh An Ninh có chút không tự nhiên: “Về trước với cô của tôi rồi.”

Viên Ngọc Cầm giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cười cúi người xuống trêu chọc Chu Chu và Mặc Mặc.

Vì khoảng cách rất gần, Thịnh An Ninh nhìn thấy rõ quầng thâm dưới mắt Viên Ngọc Cầm, còn cả sự tiều tụy không che giấu nổi sau nụ cười nơi đáy mắt...

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.